Hành trình chinh phục nóc nhà Đông Bắc, đỉnh Tây Côn Lĩnh
Như một câu chuyện cổ tích, tôi đang lạc vào một khu rừng với thân gỗ già nua, dây leo chằng chịt. Tất cả đều bị rêu phong bám chặt và giả sử nếu tôi một mình đi tới nơi này thì có lẽ tôi sẽ hoảng sợ đến chết bởi khu rừng ma mị. Đó là những ngày tôi bị lạc vào trong rừng cùng những người Dao đỏ ở Hoàng Su Phì. Chúng tôi đang trong hành trình chinh phục đỉnh Tây Côn Lĩnh – Đỉnh núi được mệnh danh là nóc nhà của vùng Đông Bắc.
Đặt vé máy bay giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt phòng homestay giá rẻ TẠI ĐÂY hoặc TẠI ĐÂY
Đặt vé xe khách giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt tour du lịch ở địa phương giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt tour du lịch giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt vé máy bay Bamboo Airlines giá rẻ TẠI ĐÂY
Tây Côn Lĩnh là đỉnh núi trên khối núi thượng nguồn sông Chảy. Tây Côn Lĩnh nằm ở phía Tây tỉnh Hà Giang, trải dài trên hai huyện Hoàng Su Phì và Vị Xuyên, cách TP Hà Giang 46km. Đỉnh có độ cao 2428m, và được xem là đỉnh núi linh thiêng của người dân tộc La Chí.
Xem thêm: Review sách Nhắm Mắt Đi Liều kể về hành trình xuyên Việt 1 năm bằng xe máy của Xu Kiên
Xem thêm: Mua sách Nhắm Mắt Đi Liều kể về hành trình xuyên Việt 1 năm bằng xe máy của Xu Kiên

Porter dẫn đường cho cung này của tôi là Anh Triệu Mềnh Kinh. Anh là người dân tộc Dao đỏ ở xã Thông Nguyên, huyện Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang. Anh Kinh có kinh nghiệm 8 năm làm du lịch cộng đồng, vì vậy mà anh thông thạo tất cả các tuyến đường ở Hà Giang. Anh dẫn các tour leo núi Chiêu Lầu Thi, Tây Côn Lĩnh, các tour trekking từ Hoàng Su Phì qua Đồng Văn, Hà Giang, hoặc từ Bản Luốc xuống Nậm Hồng, từ Nậm Hồng qua Xín Mần, Bắc Hà Lào Cai. Là một người dẫn cung có tâm, cẩn thận và nhiệt huyết, trước khi leo núi anh chuẩn bị đầy đủ dụng cụ leo núi và dặn dò kỹ lưỡng những địa điểm khó đi của cung đường cho chúng tôi.
9 giờ sáng, đoàn xuất phát từ nhà anh Kinh Homestay, chúng tôi men theo con đường xi măng ở Nậm Hồng để đi đến chân núi. Anh Kinh chở tôi qua rất nhiều xã nhỏ trong huyện Hoàng Su Phì: Nậm Ty, Nậm Dịch, Bản Nhùng, Bản Chè, Túng Sáng. Mùa này đúng vào mùa lúa chín nên những tầng ruộng bậc thang vàng óng ánh nối đuôi nhau trải dài khắp nơi, những dòng suối mát nằm vắt vẻo bên ruộng lúa, kế cạnh là những ngôi nhà bình yên của người đồng bào Dao, Tày, Nùng. Khung cảnh ở đây bình yên quá đỗi.
Hành trình bắt đầu gặp khó khăn khi chúng tôi rẻ hướng vào Bản Nhùng, lúc này, những đoạn đường xi măng đã được thay thế bằng đường đất đá lởm chởm. Đá ở đây cứ nhấp nhô khắp những con đường, có những đoạn bùn lầy dính đầy khiến cho hành trình thêm cơ cực.
Đến 12 giờ trưa, chúng tôi dừng chân ở trung tâm Túng Sáng để ăn cơm. Sau bữa trưa, chúng tôi tiếp tục men theo con đường đất để di chuyển về phía chân núi. Càng vào sâu trong núi, những chướng ngại vật càng lộ rõ mồn một, đoạn đường dốc khúc khuỷu, những khúc cua tay áo vòng vèo lên xuống, ngồi trên xe anh Kinh mà tôi phải ngừng thở không biết bao nhiêu lần vì sợ rơi xuống vực. Một ngôi nhà của bà cụ người Mông xuất hiện cạnh rừng vầu đánh dấu cho bước chuyển biến mới của hành trình. Chúng tôi gửi xe rồi chính thức bắt đầu hành trình trekking từ dưới chân núi lên đỉnh Tây Côn Lĩnh.

Một cụ bà người mông ở tây côn lĩnh
Những bước đi đầu tiên không hề dễ dàng khi anh Kinh dẫn chúng tôi men theo một con suối với rất nhiều đá nhấp nhô trơn trượt, dường như ngọn núi này đã lâu lắm rồi không ai đi nên trên bề mặt những ghềnh đá cheo leo bị bám đầy rêu phong. Mùa tôi đi, đúng vào mùa lũ nên nước từ trên chảy xuống xối xả.
Vượt qua được dòng suối, là sự xuất hiện của những vườn thảo quả xanh mơn mỡn, thảo quả ở đây đang trong mùa thu hoạch, trái thảo quả có màu đỏ tía nằm gọn bên dưới gốc cây. Vườn thảo quả ở đây mọc um tùm che chắn cả lối đi. Người dẫn đường phải vừa đi vừa khoác lối đi vì đường dường như đã bị bít lối.
Càng vượt qua được những vườn thảo quả um tùm, đoạn đường càng dốc. Những thân gỗ già nua lên đến hàng trăm năm tuổi khiến cho khu rừng nhuốm màu huyền bí. Một đoạn gỗ bụ bẫm gãy sập từ trên xuống khiến cho khu rừng đang yên tĩnh bỗng chốc bị náo động. Tôi cảm thấy lạnh đến sống lưng vì vừa thoát chết. Thật là may mắn khi cả đoàn chúng tôi đã vượt ra khỏi vùng nguy hiểm đó mà không một ai bị tai nạn ngoài ý muốn.
Những bước chân tiếp tục di chuyển về phía trước, những thân gỗ Pơ Mu, Ngọc Am bị chặt trộm nằm la liệt dưới nền đất. Đây là những thân gỗ quý hiếm nên rất nhiều người vào rừng trộm gỗ để bán lấy tiền. Trên đường đi, tôi lại nhìn thấy vài cái chén, bát, đĩa của những người đi trước bỏ lại. Trông màu của bát đĩa cứ như nơi này đã bị bỏ hoang từ hàng nghìn năm trước.

Núi rừng hoang vu ở tây côn lĩnh
Cuối cùng, sau gần 1 ngày đi đường vất vả, vừa vượt qua chiếc cầu be bé thì chúng tôi chính thức đặt chân đến chiếc lán có độ cao 1848m. Đây vốn là một chiếc lán của người dân tộc Mông đi rừng dựng lại, nhưng để có chỗ nghỉ ngơi cho khách nên anh Kinh đã thống nhất với những người dân tộc Mông ở đây là sẽ kết hợp để cùng làm. Trong lán có đầy đủ chăn màn ấm áp, bát đũa để ăn uống.
Cũng đã 5 giờ chiều, sau một ngày đi đường vất vả, đội chúng tôi ai cũng mệt mỏi. Gần cạnh lán có một con suối nước chảy rất mạnh. Cả đội chúng tôi lao ra suối tắm. Mùa này nước chảy rất siết, nước rất lạnh. Nhưng không còn sự lựa chọn nào khác, tôi đổ hết tất cả xô nước lên đầu cho sạch sẽ, thân người tôi bỗng chốc trở thành cái tủ lạnh ở ngoài trời.
Lúc nãy vừa bước qua khỏi một thân cây đã già, một người anh trong đội báo có một con rắn lưỡi cày đang nằm trong hốc cây ló cái đầu ra ngoài. Cũng may là tôi cùng một người em trong đoàn không đạp trúng nó nếu không thì có lẽ tôi đã phải ngã xuống giữa mảnh rừng già heo hút. Anh Kinh xuống tận nơi dắt chúng tôi về, anh dẫn tôi qua chỗ hốc rắn lúc nãy, anh lấy đèn pin soi vào hốc cây, một cái đầu rắn to đang lè lưỡi cùng đôi mắt đỏ lè nhìn chúng tôi. Con rắn này có thể là con rắn chúa ở rừng, cơ thể dài ngoằng ngoèo đến vài thước và to bằng bắp tay của một người đàn ông. Đi rừng vào mùa mưa rất dễ gặp rắn, mùa tôi đi đúng vào mùa mưa nên rắn to nhỏ xuất hiện rất nhiều trên chặng đường. Bởi vậy, nếu không thuê porter có thể bạn sẽ rất dễ bị rắn cắn trên đường.
Đã không phát hiện thì thôi, chứ đã phát hiện rồi thì cảm thấy vô cùng sợ hãi. Nơi con rắn nằm lại cạnh ngay chiếc lán. Ban đêm nó mò vào lán cắn cả đoàn thì chắc chúng tôi cũng chết. Thế là 3 anh chàng người Dao đỏ quyết định mang dụng cụ đi giết con rắn. 30 phút sau, anh mang lên một con rắn to màu đen trắng cực độc, anh đè người nó xuống rồi rạch miệng có nanh vuốt dài. Anh chặt đầu và lột da rắn, có lẽ vì nó quá đau nên cả thân người to tướng của nó vùng vẫy. Nhìn thấy cái cảnh đó, cả thân người tôi nỗi gai ốc. Chúng tôi không muốn giết những loài động vật sống trong tự nhiên, nhưng vì đêm đó sự xuất hiện của con rắn khiến cả đoàn chúng tôi bất an, nếu không giết nó thì có thể nó sẽ cắn chúng tôi. Người trưởng đoàn cũng rất đắn đo khi phải đi giết con rắn, nhưng chúng tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Vậy nên, đêm đó, ngoài món ếch rừng được săn ở bờ suối thì chúng tôi còn có món rau rừng, món thịt rắn.
Màn đêm buông xuống, bên bếp lửa hồng cùng những món ăn đậm chất miền núi. Chúng tôi nâng chén rượu dê lên chúc mừng một ngày trekking vất vả. Đêm vắng lặng, cả đoàn chìm sâu vào giấc ngủ.
Buổi sáng thức dậy bên cạnh bờ suối, tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim kêu lánh lót. Tôi bước chân ra ngoài lán, những làn sương mù dày đặc bu bám đầy, chúng tôi bắt đầu một ngày mới với một bát mì, một bát cơm rồi tiếp tục hành trình leo đỉnh Tây Côn Lĩnh ngày thứ 2.
7 giờ 30 phút, đoàn chúng tôi bắt đầu leo núi. Theo lời anh Kinh, từ đoạn lán này lên đến đỉnh sẽ mất khoảng 3 tiếng nếu đi quá chậm hoặc 2 tiếng dành cho những người có đôi chân khỏe.
Những bước đi ngày thứ 2 bị ngập ngụa trong làn sương mù. Những thân cây sồi, cây mỡ bị bám chặt bởi những rêu phong. Càng lên cao, dây leo càng chằng chịt, đường đi càng lúc càng khó khăn vì không thể xác định được hướng đi. Đoàn người chúng tôi cứ di chuyển, trong cái mờ mờ ảo ảo của lớp sương mù, khu rừng bỗng chốc trở nên ma mị, tịch liêu và cô độc. Tôi như lạc vào một thế giới nửa hư nửa thật. Rồi thỉnh thoảng, anh Kinh lại đập một vài con rắn xuất hiện giữa đường. Đi trekking ở Tây Côn Lĩnh cũng giống như đi thử thách bản thân mình, phải bình tĩnh vượt qua những đoạn đường nguy hiểm bất ngờ. Bởi vậy mà nó yêu cầu bạn phải có dũng khí thì mới đi về tới đích.
Nằm xen lẫn với những thân gỗ già nua, xù xì chính là những cây chè lên đến hàng trăm năm tuổi, mùa này những đóa hoa màu trắng của chè cứ rơi vươn vãi khắp cánh rừng. Rồi những loài nấm Ngọc Cẩu mọc lai láng dưới nền đất. Sở dĩ người ta gọi là nấm Ngọc Cẩu vì nó có màu đỏ tía, giống với của quý của một chú chó. Loài nấm Ngọc Cẩu chỉ sống ở trên núi cao, trên 2000m cùng những loài hoa dại khác. Vừa đi, một vài người anh trong đoàn hái nấm Ngọc Cẩu mang về. Rượu được làm từ nấm Ngọc Cẩu rất bổ cho gân cốt, xương khớp nên thường được người dân tộc leo lên núi cao hái đem về chợ phiên bán lại.
Càng lên cao, không khí càng lạnh và loãng. Tôi thở hổn hển rồi lê đôi chân mình vượt qua những rừng lạc, người tôi đã mỏi nhừ. Anh Kinh báo độ cao bây giờ là 2400m, chỉ còn 28m nữa là chúng tôi chính thức được nhìn thấy chóp đỉnh. Như được tiếp thêm sức mạnh, cả đoàn chúng tôi chống gậy leo vật vả, và rồi cuối cùng thì mọi cố gắng cũng đã được đền đáp khi tôi chính thức nhìn thấy chóp đỉnh cao 2428m mang tên Tây Côn Lĩnh. Có những ngày, ở trên đỉnh núi được xem là nóc nhà của vùng Đông Bắc, lôi từ trong chiếc túi ra chỉ thấy một gói mì tôm sống để ăn thôi mà chúng tôi cũng cảm thấy hạnh phúc đến tột độ.
Chúng tôi kết thúc hành trình bằng con đường khác với nơi đã leo lên, những đóa hoa dại với sắc trắng, sắc đỏ, sắc cam, sắc hồng, sắc vàng nên thơ và xinh đẹp khiến cho cung đường càng thêm thú vị.
MỘT SỐ THÔNG TIN QUAN TRỌNG
Phương tiện:
Xe khách: Hoàng Su Phì nằm ở miền Tây Hà Giang. Đây là cung đường không nhiều người đi, vì vậy rất ít tuyến xe chạy thẳng. Nếu đi xe khách từ Hà Nội thì bạn có thể đi các nhà xe như Ngọc Cường, Cầu Mè, Quang Nghị, Quang Giang, Đăng Quang…Đến ngã 3 Tân Quang, bạn tiếp tục bắt chuyến xe thứ 2 để đến Thông Nguyên, Hoàng Su Phì bằng nhà xe Thông Nguyên (Số điện thoại 0966.212.213). Từ Hoàng Su Phì để di chuyển đến chân núi Tây Côn Lĩnh chỉ đi được duy nhất một phương tiện là xe máy.
Xe máy: Nếu bạn là người ưa khám phá thì có thể lựa chọn xe máy cho chuyến đi từ Hà Nội lên thẳng chân núi Tây Côn Lĩnh. Tuy nhiên khuyến cáo bạn không nên di chuyển bằng xe máy vì đường trên núi thực sự rất gắt gỏng, dốc đá cheo leo hiểm trở, nếu không phải là người bản địa thì sẽ rất khó để hoàn thành được cung đường này bằng xe máy. Giải pháp thuê porter để được chở đi bằng xe máy là cách để khám phá trọn cung đường lên núi Tây Côn Lĩnh.
Chổ nghỉ: Ngủ ở Kinh homestay, Dao homestay hoặc Hoàng Su Phì Bungalow khi đến Hoàng Su Phì. Khi lên núi ngủ tại lán của người Mông ở độ cao 1848m (giá ngủ đã nằm trong tour leo núi).
Ẩm thực: Những loại thực phẩm chủ yếu là tự cung tự cấp ở bản bao gồm: Gà rừng, lợn bản, rau rừng, rượu dê, rượu ngô men lá.
Porter: Đỉnh núi Tây Côn Lĩnh tuy là nóc nhà Đông Bắc nhưng rất ít người trekking. Vì vậy mà đường đi rất khó tìm, dễ dàng bị lạc. Đây cũng là một ngọn núi thiêng của người dân tộc, ẩn chứa nhiều câu chuyện lạ lẫm khi rất nhiều người tự đi bị mất tích mà không tìm được xác. Vì vậy, nếu bạn muốn đi cung này thì nên thuê porter cho an toàn. Anh Kinh là một Porter rất có tâm với nghề, bạn có thể tin tưởng tuyệt đối ở khả năng của anh trong cung đường trekking đỉnh Tây Côn Lĩnh này. Số điện thoại của porter dẫn đường: 0988.070.619.
Giá tour: Nếu đón khách ở Nậm Hồng, giá tour là 3.100.000 đồng bao gồm chi phí ăn uống ngủ nghỉ, xe máy chở, porter. Nếu đón khách ở Hà Nội thì tour trọn gói là 4.000.000 đồng. Một tour nhận tối thiểu 4 khách, tối đa 16 khách.
Thời gian lý tưởng: Nên leo núi Tây Côn Lĩnh vào mùa khô từ cuối tháng 9 đến cuối tháng 4. Thời gian này bạn sẽ được chiêm ngưỡng những thửa ruộng bậc thang vàng óng ở mùa lúa chín, hoặc mùa nước đổ vào tháng 4, những đóa hoa đổ quyên nở đỏ thắm cả những cánh rừng Tây Côn Lĩnh nếu bạn đi vào mùa Xuân. Mùa mưa từ đầu tháng 5 đến đầu tháng 9 không nên đi rừng Tây Côn Lĩnh, đây là mùa lũ, rất nguy hiểm, đặc biệt thời gian này có rất nhiều rắn độc sẽ ảnh hưởng đến sự an toàn của người đi trekking.
Dụng cụ leo núi: Núi Tây Côn Lĩnh tùy không quá cao, nhưng đường đi khá hiểm trở, trước khi leo núi bạn cần chuẩn bị đầy đủ gậy leo núi, đèn pin, túi chống nước balo, ủng hoặc giày có độ bám để nếu lỡ gặp phải rắn còn có cách xử lý kịp thời, găng tay, mũ tai bèo. Càng lên cao, dù mùa nào thì rừng ở Tây Côn Lĩnh cũng bị sương mù bám đầy và không khí rất lạnh, khuyến khích mặc thêm áo ấm để làm ấm cơ thể.
Ủng hộ Xu Kiên bằng cách tặng mình một ly cafe hoặc tuỳ tâm các bạn để Xu Kiên duy trì website và có thêm money để đi tiếp các chuyến đi khác nhé!!! Bebe!!
Link ủng hộ: THANKS XU KIÊN
Hoặc mua các sản phẩm khăn truyền thống của Việt Nam và khăn phụ kiện tại đây: Khăn Km0
Để biết thêm thông tin du lịch, hãy cổ vũ tôi bằng cách like page và theo dõi Xu Kiên qua thông tin dưới đây!
Web: www.xukien.com
Instagram: https://www.instagram.com/xuxukien/
Fanpage:https://www.facebook.com/travelblogxukien
Facebook: https://www.facebook.com/kien.huynh.info
Chân thành cám ơn các bạn nhiều!!! Yêu yêu yêu!!!
