Kinh nghiệm du lịch Bình Phước
Nhật ký xuyên Việt 1 năm: Kinh nghiệm du lịch Bình Phước
Kinh nghiệm du lịch Bình Phước,
Tôi có nên nói thật với bạn không khi mà đây là ngày đầu tiên tôi bắt đầu cuộc hành trình xuyên Việt 1 năm của mình. Tôi nghĩ, tôi cũng sẽ như bao người, chia sẻ về điểm đến, cách đi đứng như thế nào cho hợp lý…Nhưng mà ngày hôm nay, tôi có quá nhiều cảm xúc để viết, nên thay vì hướng dẫn đi đứng một cách máy móc như con rô bốt, tôi sẽ kể sự thật về cuộc hành trình đi xuyên Việt 1 năm, những gì đã đi, nghe, nhìn thấy và cảm nhận. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi về với mãnh đất Bình Phước, một nơi mà trước giờ tôi nghĩ là nó khô khan như những thằng con trai đang làm code thì bỗng chốc nó lại khác xa ngoài trí tưởng tượng của tôi. Đọc đến đây mà bạn vẫn muốn biết về kinh nghiệm du lịch Bình Phước của tôi thì hãy theo chân tôi khám phá những điều thú vị nhất của mãnh đất Bình Phước nhé!
DANH MỤC NỘI DUNG CHÍNH
Đường về Bình Phước xa xa xa thật
Tối hôm qua tôi đã không ngủ được vì sáng nay là ngày đầu tiên tôi đi xuyên Việt. Sáng sớm, mẹ tôi hỏi tôi ngủ có được không tôi bảo tôi ngủ ngon nhưng kỳ thực tôi gần như đã không ngủ được vì hồi hộp.
Tôi đã quá quen với những cung đường, những chuyến đi, nhưng đây lại là 1 chuyến đi dài, rất dài bởi tôi đã tự cho phép mình khám phá hết Việt Nam trong vòng 1 năm khi mà chưa có gì ràng buộc bước đi của tôi. Tôi đã đi hết khu vực Đông Nam Bộ, Miền Tây, và bây giờ là lúc tôi tiến đến những nơi mà tôi chưa từng đi. Và ngày đầu tiên này tôi rẻ lên Bình Phước.
Bình Phước, nghe thì biết là nó khô khan và chả có gì đặc biệt rồi. Tôi thì tôi nghĩ vậy, cho đến khi tôi tự cởi chiếc xe cà tàn đi xuyên Việt một mình thì cảm xúc nó hoàn toàn khác.
8h sáng tôi xuất phát theo hướng Sài Gòn => Bình Dương => Bình Phước. Con đường này không có gì quá khó khăn cho 1 người hay đi như tôi, và tôi nghĩ bạn cũng như vậy mà thôi!. Chỉ có đều, từ Sài Gòn ra đến Bình Phước thì xa thật, theo kinh nghiệm du lịch Bình Phước của tôi thì quảng đường đó có thể kéo dài đến 3-4 tiếng tùy vào cách đi của bạn. Tôi thì tôi lê lếch từ 8h sáng đến 3h chiều mới đến được nơi mà mình cần đến.
Đặt vé máy bay giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt phòng homestay giá rẻ TẠI ĐÂY hoặc TẠI ĐÂY
Đặt vé xe khách giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt tour du lịch ở địa phương giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt tour du lịch giá rẻ TẠI ĐÂY
Đặt vé máy bay Bamboo Airlines giá rẻ TẠI ĐÂY
Những rừng cao su Bình Phước thẳng tít tắp
Thứ đầu tiên, đập vào mắt tôi chính là những rừng cao su thẳng tít tắp tận chân trời. Cao su ở Bình Phước, sao mà chúng cao lớn đến thế nhỉ. Ở Bình Phước, rừng cao su rất nhiều, nếu không phải nói cây cao su chính là giống cây cứu sống bà con Bình Phước và là giống cây chính được trồng ở nơi này.

Chào Bình Phước
Ở Bình Phước, cao su rất nhiều, vì vậy mà bạn không cần phải search cao su ở đâu đẹp của Bình Phước để lên chụp ảnh cho đẹp đâu. Trước khi đi du lịch bụi, tôi đã search những địa điểm du lịch ở Bình Phước, trong đó có những rừng cao su ở Bình Phước, nhưng sau khi đi trên đường thì tôi đổi ý vì đường đi có quá nhiều cao su.
Dọc đường đi du lịch Bình Phước, hai bên đường là cao su được trồng lai láng, có những đoạn đường đi vắng queo chỉ có mình tôi và cao su nhìn rất lãng mạn. Nếu bạn đi hai người hoặc vài người thì có thể dừng lại để chụp ảnh, sống ảo, còn đi 1 mình thì tôi khuyên chỉ nên nhìn rồi đi, tránh lê la quá nhiều trên những cung đường như thế này. Còn nguyên nhân tại sao thì bạn tự suy đoán ra nhé.
Thị xã Đồng Xoài
Đồng Xoài chính là thị xã của Bình Phước, nó cũng như bao cái thị xã khác mà tôi đã từng đi qua. Nó không có nhiều nhà cao tầng như ở Sài Gòn nhưng cũng đủ để tôi nhận định rằng, ở đây không quá nghèo khó như nhiều người vẫn nói.
Tôi đi qua quảng trường, khu di tích lịch sử Đồng Xoài dừng lại để chụp ảnh. Nếu đi Đồng Xoài, bạn có thể chụp 1 bức ảnh kỷ niệm ở nơi này đem về rồi khoe với bạn bè là mình có lên Bình Phước.

Núi Bà Rá, Phước Long, Bình Phước
Tôi đọc trên mạng nghe dân tình bảo núi Bà Rá là ngọn núi cao nhất Bình Phước, nơi đây còn có thác mơ đẹp như tranh lụa. Tôi nghe là tôi đã mê mẫn rồi, vì vậy mà tôi cũng liều tấm thân vàng đến đây leo núi.
Đi một đoạn đường khá xa, từ Đồng Xoài về đây những 45km chứ ít ỏi gì. Vừa đến tới nơi nghe người dân bảo núi Bà Rá đóng cửa không cho leo 1 năm nay rồi. Lý do vì người ta đóng cửa để làm lại cáp treo. Họ nói thêm, nói thì nói như vậy thôi, chứ do bên trong không đồng nhất, chủ dự án xây dựng cáp treo lục đục gì đó nên cái cáp treo ấy mãi không xong.

Bởi đã 1 năm nay cấm không cho vô nên dòm từ ngoài vô, khu đó giống như 1 khu nhà ổ chuột không có chủ, mạng nhện đóng đầy. Mọi thứ như quay về với thời kỳ nguyên thủy.
Vào cuối tuần, giới trẻ về đây tụ tập để được leo núi Bà Rá, nhưng nếu ai không biết thông tin núi Bà Rá không cho leo 1 năm nay rồi thì cũng lặn lội đi từ miền xuôi lên đây, đứng từ dưới chân núi nhìn lên, tiếc hùi hụi rồi quay đầu xe đi về.
Buồn thật, mình đã đi một quảng đường khá xa xôi để đến tận nơi này chỉ mong leo được cái núi cao nhất Bình Phước, thế mà lỡ lòng nào đóng cửa không cho leo.
Buồn quá, nuốt nước miếng ừng ực vào trong bụng, kiềm hãm sự thèm khát leo núi để bước tiếp cuộc hành trình.
Bởi vậy, mà kinh nghiệm phượt Bình Phước xương máu của tôi thì trước khi đi không chỉ search cái nào đẹp, cái nào xấu ở địa điểm mình đến, mà phải search thêm là chỗ đó có còn hoạt động không cho đỡ tốn công nhé.
Nếu đã đọc được đến đây rồi thì thôi, bạn post cái stt sống ảo lên facebook thông báo cho mọi người cùng biết, chứ đừng như tôi đi một quảng đường xa xa xa xa mà lên lại phải quay đầu.
Xem thêm: Khăn rằn Nam Bộ
Chưa có con đường nào xấu xí hơn thế
Tôi gọi nó là con đường thần thánh bởi vì chỉ có những con người siêu đẳng cấp mới đi qua con đường đó được, người thường hoặc yếu tim dễ xỉu giữa đường lắm.
Tôi một thân một mình, từ cáp treo núi Bà Rá rồi bon bon thẳng con đường này để về với QL14 đi đến hướng Đắk Nông mà không muốn ở lại Bình Phước thêm 1 đêm nào vì quá hụt hẫng vụ núi Bà Rá, Bình Phước không cho leo.
Con đường thật khủng khiếp, thật quá kinh hãi. Tôi phải dùng cái từ gì để diễn tả cái sự khủng khiếp nhất trong lòng tôi đây. Thật, không có một ngôn từ nào có thể diễn tả được cái cảm xúc của tôi lúc này, tội nhất vẫn là chiếc bánh xe của tôi, nó lăn xả vào từng đoạn đường xấu khiến tôi đứt cả ruột gan. Bạn đường mà, dù nó có cà tàn không bằng những chiếc xe sang chảnh khác nhưng nó vẫn là bạn đường cùng tôi chinh chiến tiếp những cung đường khắp dải đất chữ S, nên nhìn nó tôi đau quá.
Vòng xe lăn bánh, cứ 5 giây là lại có những ổ gà ổ vịt chen chân vào nhau khiến cho cuộc hành trình ngày càng thêm cơ cực. Tôi nhớ lúc tôi ra mũi Kê Gà ở Bình Thuận cũng gặp con đường tương tự như thế này, nhưng mà lần này thì cường độ có vẻ mãnh liệt hơn rất nhiều.
Rồi, cả người cả xe bon bon vượt qua những ổ gà thần thánh để về với Bù Đăng, Bình Phước. Đoạn ấy tôi chỉ cầu nguyện cho chiếc xe của tôi không bị hư hỏng gì, may mà tôi đi bằng xe Wave Alpha, chứ tôi dùng chiếc xe Nozza sang chảnh của mình đi thì thôi rồi, chắc ẻm tiểu thư ấy cũng đã thất trận giữa đường rồi.
Cắm đầu cắm cổ lái xe vì sợ bánh xe lật, bởi vậy mà đoạn đường đó trong ký ức của tôi chỉ có ổ gà ổ vịt chứ chẳng có gì tốt đẹp. Tôi chỉ nhớ, tôi đi qua những cánh rừng cao su, chốc chốc lại xuất hiện rất nhiều điều (đào), mùi của hạt đào bốc lên trên cung đường. Trên ven đường có cả hình ảnh của những người dân tộc Stiêng Bình Phước trong chiếc quần khố xuất hiện. Vào mùa điều, những người đi thu mua điều chở từng hạt điều đem đi bán.

Có đoạn, người đàn ông lạ xuất hiện đuổi theo tôi bảo quay đầu lại. Tôi dòm thấy mặt dang và nham nhở quá nên cắm đầu cắm cổ lao về phía trước.

Vượt qua đoạn đường xấu xí nhất cuộc đời ấy, vào buổi chiều tà, hai bên đường, những ngôi nhà của người dân tộc cũng bắt đầu nhóm bếp, tôi phóng tầm mắt ra xa, vào buổi chiều khói bếp nhã ra từ những ngôi nhà dưới chân núi cứ phớt phớt xuống cả một cánh rừng. Ở đằng xa rất xa, đó chính là những dãy núi liên tiếp nhau không có hồi kết. Bức tranh ấy giống hệt một Đà Lạt trong mơ ngay giữa rừng Bình Phước. Đi hai bên đường, một bên là nhà, một bên kia là vực, bên vực mặt trời chiếu xuyên xuống góc núi khiến cho cảnh vật ở đây đẹp đến đốn cả tim. Riêng một góc trời, mình tôi đi, mình tôi ngắm, mình tôi thưởng thức. Sau cơn mưa, trời lại sáng, sau đoạn đường xấu là những cung đường đẹp như tiên cảnh.

Và cuối cùng, cái cảm giác ấy cũng chợt lướt qua để thay thế bằng những vòng lăn bánh dịu nhẹ trên tuyến đường QL14. Cuối cùng tôi cũng đã đến Bù Đăng , Bình Phước, bắt đầu đi thẳng về hướng Đắk Nông.
Cây cầu 38 đẹp mộng mơ ở Bình Phước
Ở Bình Phước, thứ mà tôi mê đắm nhất chính là thứ này. Đó là đoạn tôi bước đến cây cầu mang bảng số 38, một cây cầu bình thường như bao cây cầu khác nhưng nó đã khiến tôi điên loạn.
Bên dưới cây cầu này, dòng nước xanh như ngọc bích. Những loài cây không tên mọc lướt trên mặt nước, phẳng phiêu như một giải lụa. Chiều tà, khi ánh mặt trời buông xuống nhẹ nhàng như đôi vòng tay của người mẹ, đứng từ trên cầu nhìn thấy cảnh vật ấy sao cứ lãng mạn như phim Hàn.

Đẹp! đẹp lắm. Nếu được so sánh giữa con đường lúc nãy với chiếc cầu này thì tôi sẽ ví chiếc cầu này là hoa hậu, còn con đường mà tôi vừa đi qua là con vịt xấu xí cho thỏa. Xe cộ qua lại tấp nập, tôi nép kẹp vào thanh cầu để cố chụp một vài bức ảnh, lưu giữ lại cái khoảnh khắc này để cho bạn thấy, chứ bạn nói tôi vẽ chuyện. Sự thật mà nói, người ta bảo Bình Phước đẹp ở Núi Bà Rá, ở vườn quốc gia Bù Gia Mập, ở trảng cỏ Bù Lạch, chứ tôi thì tôi thấy nó đẹp nhất ở những cánh rừng xanh mướt mát, trải dài liên tiếp nhau vào buổi chiều tà. Ở ngay nơi này, cây cầu 38 khiến tôi rụng rời trái tim. Và dù có rất nhiều xe cộ qua lại, tôi vẫn muốn ở lại lâu hơn một chút để ngắm nghía nó trước khi rời bước đến Đắk Nông.
Mặt trời máu ở Đắk Nông
Vừa ra khỏi Bình Phước, một cảnh tượng hùng vĩ xuất hiện. Cao nguyên là đây rồi, không khí lạnh bắt đầu ôm ấp lấy tôi trên cả một chặng đường dài, đi theo bóng mặt trời đến Đắck Nông, lần này tôi không đuổi theo bóng mặt trời nữa vì nó đã chìm dần chìm dần ở đằng sau tôi. Nhưng tôi chợt nhận ra, mình đã có thói quen ngắm nhìn mặt trời từ khi biết đi phượt thì không có lý nào mình lại không quay đầu lại dòm nó một cái rồi đi tiếp. Bởi vậy mà, 1 2 rồi 3, tôi ngoảnh đầu lại nhìn mặt trời xem nó đang e ấp ở hướng nào.

Mặt trời máu!!! Trời ơi, đây là mặt trời máu chứ là cái gì nữa. Sao mà mặt trời nó lại có màu đỏ máu thế kia, hồi giờ tôi chỉ thấy mặt trời có màu cam thôi mà, tại sao dưới những lớp núi dày đặc kia, khi chuẩn bị khuất sâu vào trong núi, mặt trời ấy lại có màu đỏ hỏn, cái màu khiến con tim tôi vừa sợ hãi nhưng vừa sợ nó biến mất.
Đẹp! đó là lần đầu tiên trong đầu tôi thấy mặt trời của tôi đẹp đến thế. Với một kẻ luôn say mê ngắm mặt trời trên đường đi, thì đây là bản thu hoạch hoàn chỉnh nhất trong cung đường đi phượt của mình.
Và thế là tôi ngắm, và thế là mặt trời cũng bắt đầu khuất sâu vào trong núi. Mặt trời cũng giống như loài mèo, chảnh lắm, nó biết nó đẹp nên nó cũng khuất sâu vào trong núi không cho tôi nhìn thấy nữa. Bởi vậy mà tôi có bao giờ yêu thích loài mèo đâu. Nhưng còn mặt trời, mặt dù ghét cái cách nó khuất đi nhanh chóng nhưng cũng không thể tìm ra được lý do mà ghét nó. Tôi đi như kẻ điên dại, dưới cái bóng chiều tà, một mình tôi lang thang trên miền đất Tây Nguyên, nơi mà người ta vẫn mơ màng khi nghĩ đến!
Tạm biệt Bình Phước, xin chào Đắk Nông, mai tôi sẽ kể tiếp hành trình của mình!
Ủng hộ Xu Kiên bằng cách tặng mình một ly cafe hoặc tuỳ tâm các bạn để Xu Kiên duy trì website và có thêm money để đi tiếp các chuyến đi khác nhé!!! Bebe!!
Link ủng hộ: THANKS XU KIÊN
Hoặc mua các sản phẩm khăn truyền thống của Việt Nam và khăn phụ kiện tại đây: Khăn Km0
Để biết thêm thông tin du lịch, hãy cổ vũ tôi bằng cách like page và theo dõi Xu Kiên qua thông tin dưới đây!
Web: www.xukien.com
Instagram: https://www.instagram.com/xuxukien/
Fanpage:https://www.facebook.com/travelblogxukien
Facebook: https://www.facebook.com/kien.huynh.info
Chân thành cám ơn các bạn nhiều!!! Yêu yêu yêu!!!
