Phượt Lào bằng xe máy 1 lần, tôi tởm luôn 1 đời!

Phượt Lào bằng xe máy,

Cách cửa khẩu Lao Bảo đến 187km, tôi đứng ở ngoài đường vẫy tay nhờ người ta cứu vì xe đã hết xăng và tôi cũng đã hết tiền. Đi Lào qua cửa khẩu Lao Bảo, tôi xém chút nữa ở luôn bên Lào vì cảnh sát Lào vòi sạch tiền khi tôi đem xe máy của mình qua. Cuộc hành trình đi Lào của tôi gian nan và trắc trở vô cùng, đến khi về Việt Nam tôi phải thét lên. Ôi! Cái ĐM, đi Lào 1 lần, tởm luôn 1 đời!

Xem thêm: Kinh nghiệm du lịch Quảng Trị

Xem thêm: Kinh nghiệm du lịch Nghệ An

Xem thêm: Homestay gió Lào ở Nghệ An

Hành trình đi Lào qua cửa khẩu Lao Bảo có khó không?

Du lịch Lào từ Quảng Trị là phương án lựa chọn không tồi dành cho người đi phượt ở Việt Nam, đặc biệt là đi xe máy. Ở Việt Nam, muốn qua Lào bạn có thể lựa chọn nhiều cửa khẩu như: cửa khẩu Thanh Thủy, cửa khẩu Nậm Cắn, cửa khẩu Tam Hợp, cửa khẩu Cao Vều ở Nghệ An. Cửa khẩu Lao Bảo ở Quảng Trị, hoặc cửa khẩu Cầu Treo ở Hà Tĩnh. Tuy nhiên, những cửa khẩu khác thật sự rất khó đi, đặc biệt với những người muốn mang xe máy sang Lào. Lý do tôi chọn cửa khẩu Lao Bảo ở Quảng Trị vì hải quan Lào ở nơi này rất dễ, không kiểm tra xe máy. Bởi vậy mà chỉ trong vòng 1 phút 30s, tôi có thể qua Lào bằng xe máy. Họ không có thủ tục gì đối với xe máy. Chỉ cần đóng tiền, rồi mình muốn mang xe máy sang thì cứ mang đi thôi. Dễ vậy, tưởng dễ ăn, ai dè câu chuyện phía đằng sau nó còn mặn chát hơn nhiều!

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
Xuất phát từ cửa khẩu Lào

Muốn du lịch Lào từ Quảng Trị, bạn cần phải có hộ chiếu. Di chuyển đến cửa khẩu Lao Bảo, đến đóng dấu hộ chiếu ở hải quan Việt Nam, sau đó đem hộ chiếu đến cửa khẩu Lào đóng thêm 1 lần nữa. Tổng lệ phí cho cả Việt Nam và Lào là 30.000KIP.

Đổi tiền Lào từ cửa khẩu Lao Bảo

Bên Lào tuy có nhiều người Việt Nam, nhưng họ lại không sử dụng tiền Việt. Loại tiền họ sử dụng nhiều nhất là đồng tiền Thái Lan, tiền USD và tiền Lào. Vì vậy, muốn qua Lào, bạn phải đổi tiền trước ở cửa khẩu. 1 đồng tiền Lào = 2.65K tiền Việt. Có nghĩa là tiền Lào gấp 3 lần tiền Việt mình.

Đổi sim Lào

Từ cửa khẩu Lao Bảo đi Lào, bạn phải mua sim trước. Bên Lào họ sử dụng sim unitel. Sim này có 2 loại, 1 loại dùng lên mạng và 1 loại dùng để gọi. giá sim Lào thường là 55.000vnđ/sim. Vì vậy khi mua sim ở cửa khẩu Lao Bảo để qua Lào, bạn cần phải biết trả giá.

Ngoài ra, bên Lào họ vẫn sử dụng sim Viettel. Bạn có thể đăng ký chuyển vùng quốc tế CVQT gửi 138 để chuyển vùng nhà mạng. Như vậy qua bên Lào bạn vẫn sử dụng được sim Viettel.

Hành trình từ cửa khẩu Lao Bảo đến Shavanakhet

Sau khi đã đóng đầy đủ tiền. Tôi một mình phi chiếc xe máy của mình từ cửa khẩu Lao Bảo đến Shavanakhet.  Trên đường đi, tôi nhìn thấy cảnh vật ở Lào thật bình yên và dân dã!

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
nông dân Lào đang cấy mạ

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
nhà Lào cạnh đồng lúa

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
nhà của người Lào

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
mùa nông dân Lào đang cầy cấy

Thật ra tôi có ý định ở Shavanakhet để tham quan một vài điểm, tuy nhiên, vừa di chuyển từ QL9 của Lào đến trung tâm tỉnh Shavanakhet của Lào , một người đàn ông Lào ăn bận trang phục cảnh sát giao thông đã áp sát tôi. Anh ta cứ đi theo tôi hoài và bắt tôi phải dừng lại. Anh ta bảo tôi đi sai luật (lúc đầu nói tiếng Việt), tôi hỏi lại là tôi đi sai luật gì thì anh ta lại không nói được tiếng Việt. Rồi kế đến, tôi chuyển sang nói tiếng Anh thì anh ta không biết trả lời. Thế là cứ chần chờ mãi, cuối cùng anh ta cầm luôn hộ chiếu và bằng lái xe Việt Nam của tôi. Anh ta bảo về đồn. Lần đầu đến Lào, lần đầu va chạm người Lào, tôi không biết phải xử lý như thế nào. Thế nên tôi mới hỏi toẹt ra. How much!!!! Ý tôi là bao nhiêu tiền cho 1 lần đi. Anh ta bảo 50.000. Tôi hỏi lại là KIP hay Việt, anh ta bảo là KIP. Nuốt cay đắng vào bên trong, chấp nhận đưa cho anh ta 50.000KIP để anh ta đi. ĐM TẬP 1!

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
tỉnh Shavanakhet đón chào quý khách

Tôi nhận lại hộ chiếu và bằng lái xe. Qúa uất ức, bực cả mình, tôi không muốn ở thêm Shavanakhet 1 ngày nào nữa. Tôi lái xe thẳng theo QL13 để đi thủ đô Viêng Chăn.

Hành trình đi xe máy từ Shavanakhet đến thủ đô Viêng Chăn

Trên đường đi, tôi dừng lại ở Thakhet Lào để ngủ. Thị trấn này khá nhỏ , trên đường toàn chữ Việt Nam. Người dân ở đây toàn là người Việt, tôi vào 1 ngôi nhà nhỏ xin chỗ ở. Giá ngủ 1 đêm bên đó trung bình là 50.000KIP/ đêm.

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
trẻ em Lào

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
sông nước Lào

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
cảnh đẹp ngây ngất ở Lào

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
các thầy đang đi diễu hành

Sáng hôm sau, tôi đi rất sớm vì sợ công an lại bắt tôi trên đường. Thế nhưng, tôi là người không may mắn. Trên đường đi Viêng Chăn, tôi lại gặp rất nhiều top cảnh sát giao thông Lào. Mỗi top như vậy cứ vòi tiền tôi một ít. Khi đến được Viêng Chăn lúc 16h tôi đã thật sự ngán ngẫm. ĐM TẬP 2!

Vừa đến Viêng Chăn, tôi tìm ngay một cửa hàng nước uống danh giá ở Lào để uống, chủ đích vẫn là muốn tìm một quán có wifi để vào mạng. Tuy nhiên, ngồi xuống, gọi nước với giá 15000KIP xong, họ thông báo một câu trớt quớt – Xin lỗi chị, cửa hàng em không có wifi ạ! Tôi bật ngữa, vì tôi không thể tin nỗi, một nơi như cửa hàng này, nằm ở mặt tiền của trung tâm thủ đô lại không có wifi mà sử dụng. Tôi cố trấn an tinh thần của mình, và ngẫm lại, Lào nghèo hơn Việt Nam, họ đi sau mình cả chục năm mà, nên thôi, đừng chấp cái này!

Thế là tôi đi lung tung trên đường QL chính của Lào để tìm một quán nước có wifi chui vào. Tôi thấy đèn đỏ nên vội dừng lại, xe ô tô phía sau xin đi bên phải, thế là tôi cho hắn rẻ phải. Những người dân Lào khác, đi trên đường họ thậm chí không thèm đội mũ bảo hiểm. Tôi tưởng tượng, đất Lào ngày nay giống hệt Việt Nam của năm 2000. Dừng đèn đỏ, nhưng tất cả họ lại vượt lên vạch màu trắng mà không để ý gì đến cảnh sát giao thông. Sau khi tôi né chiếc xe ô tô rẻ phải, bánh xe của tôi đã vượt đến vạch màu trắng. Thế là cảnh sát Lào tại đó huýt tôi vào!!! ĐM TẬP 3!

Biết là chuẩn bị mất tiền rồi, tôi chần chừ không muốn vào. Thế nhưng các lão ấy cứ huýt liên tục, tôi buộc phải đi vào. Thế là không nói không rằng, bảo người Việt Nam đúng không, xe Việt Nam đúng không, đưa hộ chiếu và bằng lái ra coi. Tôi có đưa giấy tờ họ yêu cầu ra đầy đủ. Họ nói với tôi bằng tiếng Anh vì họ không biết tiếng Việt, bảo là đi lên vạch trắng, rồi họ ghi vào tờ giấy nhỏ 200.000KIP. ĐM TẬP 4!

Tôi không biết phải xử lý như thế nào, vì trong túi không còn nhiều tiền, nếu tôi đưa cho họ luôn 200.000KIP, có lẽ tối tôi phải ngủ ngoài đường thật. Tôi đứng một hồi, giải thích đây là lần đầu tiên đến Viêng Chăn, rằng tôi còn rất ít tiền và không đủ tiền để về lại Việt Nam. Thế là anh ta lại nói thêm, nếu không nộp bây giờ, thì giam xe, ngày mai lên đồn công an mà lấy, tiền sẽ nhiều hơn. Uất ức, muốn điên người, nóng hết cả người. Bây giờ thì không thể nào kiềm chế được cảm xúc nữa. Tôi vội rút tiền ra, đưa mẹ cho họ 200.000KIP. Chính xác trong túi tôi bây giờ chỉ còn 80.000KIP.

Hành trình khám phá thủ đô Viêng Chăn của Lào

Đến ngày thứ 2, tôi đã thực sự chán ngán với đất Lào. Tôi đi ra khu công viên Khải Hoàn Môn Patuxuay chơi, chụp ảnh check in một vài địa điểm rồi vội tìm chỗ nghỉ giá rẻ mà ở. Ngay tại trung tâm thủ đô, giá ngủ rất đắt đỏ, đến 120.000KIP, vì vậy nếu đi du lịch Lào mà không có quá nhiều tiền, bạn nên di chuyển ra vùng ngoại ô của Viêng Chăn để ngủ.

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
những công trình gian dỡ ở Lào

Chiều đó, tôi dạo một vòng Viêng Chăn trước khi đi về mãi mãi. Thủ đô Viêng Chăn nghèo, nó là thủ đô nhưng thật sự nó chỉ giống một thành phố nhỏ của Việt Nam mà thôi. Những người phụ nữ Lào mặc Sinh – Một chiếc váy dạng ống, được làm bằng lụa và bông kết hợp với những họa tiết dệt và thêu ren tinh xảo. Chiếc váy Sinh thường được dệt công phu, cẩn thận, họa tiết phục tạp ở phần chân váy. Qua Lào, thấy người dân hay những người làm việc công sở đều mặc Sinh. Phụ nữ Lào ăn bận giống hệt nhau nên rất khó phân biệt.

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
Sinh là trang phục truyền thống được các phụ nữ Lào bận

Rời công viên Khải Hoàn Môn Patuxuay, tôi ghé vào một ngôi chùa gần đó. Kiến trúc chùa chiềng ở đây tôi không lạ, vì tôi đã đi khá nhiều chùa Khmer ở Trà Vinh. Một ngôi chùa mà tôi cực ấn tượng là chùa sát với Pha That Luang. Tôi không biết tên nó vì toàn chữ Lào. Đi tham quan ngôi chùa này, tôi nhìn thấy tượng phật vàng to đẹp. Kiến trúc ở đây rất tinh xảo, đẹp. Di chuyển thêm bước nữa tôi nhìn thấy kỳ quan Pha That Luang nổi tiếng của Lào. Tính đi vào tham quan, nhưng đã hết giờ làm việc của họ, và họ đã đóng cửa. Thế là tôi đứng bên ngoài, check in chụp ảnh rồi về. bình thường, giá vé vào Pha That Luang là 3000KIP cho người Lào và 10.000KIP cho người nước ngoài!

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
check in cái hộ chiếu Lào phát

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
trong thủ đô Viêng Chăn bạn dễ dàng gặp cảnh này

di-lao-qua-cua-khau-lao-bao (20)
công viên Khải Hoàn Môn

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
tượng phật ở Lào rất to và đẹp

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
thầy Lào đang chăm bón cho cây

tu-lao-bao-di-vieng-chan-bao-nhieu-km (5)
tượng phật cạnh Pha Luang

Tham quan xong, tôi đi tìm chỗ ngủ. Tôi muốn quay về Việt Nam ngay bây giờ, nhưng nhìn đồng hồ lúc này là 6h tối. Tôi đi xe ra vùng ngoại ô để ngủ, giá một guesthouse ở ngoại ô là 50.000KIP, phòng đẹp, tiện ích, chỉ có đều không có wifi!

Kết thúc ngày thứ 2 đen tối ở Lào. Sau khi thanh toán xong 50.000KIP, trong túi tôi chỉ còn đúng 30.000KIP. Với số tiền này, nói thật tôi không đủ tiền đổ xăng về lại Việt Nam.

Những ngày đen tối nhất ở Lào

Ngày thứ 3, cả ngày tôi lái xe từ Viêng Chăn về Việt Nam. Trên đường đi, tôi dừng lại đổ xăng mấy chặng. Tôi nhớ, sau khi tôi sử dụng xong 30.000KIP, tôi lôi luôn đồng tiền 2$ của chị hai tôi tặng để đổ xăng. Sau khi hết xăng, tôi lại lôi nốt đồng 20 bath của Thái Lan do một người chị ở Cao Bằng tặng. Khi cách cửa khẩu 187km, tôi không còn tiền để đổ xăng nữa. Chiếc xe wave yêu quý của tôi cũng bất lực giữa đường!

Thế là tôi cứ đứng ngoài đường, vẫy vẫy nhờ người giúp đỡ. Sau một hồi vẫy như con điên giữa đường, tôi gặp 2 ông nội Lào, mấy ổng thấy xe hư nên nhào vô sửa. Cái ổng kêu hết xăng, dẫn đi đổ xăng. Trong túi tôi còn có 20.000vnđ, còn không đủ tiền đổ xăng nữa. May đâu quán cho đổ, cái ổng dẫn vào quán cơm Việt Nam. Vừa nhìn thấy người Việt tôi mừng hết biết, sau khi trình bày rõ sự tình, anh chủ rút ra 50.000 KIP cho về Việt Nam. Tôi quá khát nước nên xin vội ly nước. Anh mở tủ lạnh lấy cho lon tăng lực uống. Anh hỏi ăn cơm chưa, t bảo chưa, thế là làm cho bát mì ăn. To Ăn xong ảnh còn mang cây xe của t đi đổ đầy bình xăng. Lúc về còn cho thêm 200.000vnđ để về đến Việt Nam nữa. Ông người Lào, sau khi đã giúp đến đây thì cứ ngồi lỳ ra đó. Sau khi trao đổi thì mới biết ổng muốn tiền, ổng bảo giúp đến đây thì trả ổng 50.000KIP! ĐM tập 5!

Từ Viêng Chăn về Việt Nam đúng 650Km, tôi chạy từ lúc 5h sáng đến 7h tối là tới nơi!!!. Đến nằm mơ, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chạy được 650km/ ngày vì t tự biết lượng sức mình. Nhưng ngày hôm nay, vì không còn đồng nào trong túi, nên t đã chạy hộc tốc như coan điên từ Viêng Chăn về Việt Nam đến 650km.OMG. Có những ngày, tôi thấy đời mình nó hãm vl, hãm không thể tả nỗi. Du lịch đến Lào, đi 1 lần, tởm 1 đời!!!

Sau này, khi về Việt Nam rồi, tôi xin lại số tài khoản để chuyển lại tiền cho anh Dũng – Người Việt ở Lào, nhưng anh ấy một mực không chịu, bảo là hoạn nạn thì giúp nhau. Tôi chả biết nói gì hơn ngoài lời cám ơn. Bởi vì, nếu không có anh ấy, có lẽ bây giờ tôi vẫn còn bơ vơ ở đất Lào. Và sau này, khi kể lại câu chuyện ở đất Lào cho nhiều người, nhiều người bảo tôi kể chuyện cổ tích. Nhưng kỳ thực, đây là những gì tôi đã trải nghiệm ở Lào. Tôi nghĩ mình chỉ đến Lào 1 lần duy nhất trong đời thôi, vì sau lần đó, tôi thật sự tởm lợm rồi! Nếu bạn có đi qua Lào bằng xe máy, xin chúc bạn thật nhiều may mắn, chứ phượt Lào bằng xe máy mà gặp cảnh như tôi, thì lại tởm cả đời!

Loading Facebook Comments ...