Kinh nghiệm du lịch Đắk Lắk của người trải nghiệm thật

Kinh nghiệm du lịch Đắk Lắk của người trải nghiệm thật, sống thật ở Đắk Lắk.

Lúc tôi viết những dòng chữ này cũng là lúc tôi đang trong chuyến hành trình xuyên Việt 1 năm của mình. Tôi đã viết những dòng chữ này ở Nha Trang chứ không phải là ở Đắk Lắk, và viết vào lúc 2h sáng vì không ngủ được. Chắc không ai muốn biết lý do vì sao tôi không ngủ được đúng không? Vì nó chả liên quan gì đến bạn hết. Nhưng với tôi, nó thật sự rất quan trọng. Ngay bây giờ đây, tôi đang nhớ đến những câu nói của những người ở xứ sở Buôn Ma Thuột, và cũng đang rất nhớ đến những câu chuyện khiến tôi ám ảnh ở vùng đất ấy. À, thì ra, ta có ấn tượng đối với một vùng đất không phải là vì cảnh ở đó đẹp mê hồn, khiến ta quên ăn quên ngủ, mà chính là vì những câu chuyện, những con người ở đó đã làm ta thao thức. Tôi bật dậy ở Homestay Nha Trang và rồi viết một mạch từ lúc 2h đến 7h sáng hôm sau. Nếu bạn đang rất muốn tìm hiểu về vùng đất giàu có nhất của xứ sở Tây Nguyên, và bạn cũng đang muốn biết về câu chuyện của tôi, thì chúng ta hãy bắt đầu nào!

Xem thêm: Khăn rằn Nam Bộ

Xem thêm: Khăn thổ cẩm Tây Bắc

Buôn Ma Thuột là thành phố thịnh vượng

Tôi là người ưa tìm những con đường mới, thỉnh thoảng tôi đi trên đường và cố tình để mình bị lạc để tìm ra cho bằng được những câu chuyện mới hay ho hơn. Chính vì vậy trước khi đến Buôn Ma Thuột tôi cũng cố tình không tìm hiểu về nó, vì tôi muốn phải có điều gì đó thật bất ngờ khi đến mãnh đất này.

kham-pha-dak-lak (2)
Đến Buôn Ma Thuột nhớ uống cafe ở Làng cafe Trung Nguyên, số 222 Lê Thánh Tông

6h tối, tôi di chuyển từ thác Dray Nur về với Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk. Tôi đang di chuyển vào trung tâm thành phố và mọi thứ khiến tôi choáng ngợp. Mắt chữ A mồm thì chữ O vì quá bất ngờ. Tôi bất ngờ vì tôi không ngờ Buôn Ma Thuột lại giàu có đến vậy. Những ngôi nhà cao tầng, những căn biệt thự, đèn điện chiếu sáng, xe hơi ở đây còn nhiều hơn cả xe máy. Tôi loạng quạng không thể tìm thấy lối đi vì nghĩ mình đang mơ. Nhưng đời không như là mơ, nó đúng là Buôn Ma Thuột rồi!

kham-pha-dak-lak (3)
Thác Dray Nur ở Đắk Lắk

Dưới ánh đèn điện mờ mờ ảo ảo, mình tôi dạo hết 1 vòng Buôn Ma Thuột để kiểm chứng lại cái sự giàu có, sang chảnh của nó. Và sau 1 vòng dạo, tôi mới chứng thực. Buôn Ma Thuột đích thị là một thành phố rất thịnh vượng.

Lặng yên ở The Highland House

Tôi đã cố tình lên mạng tìm kiếm homestay ở Buôn Ma Thuột, nhưng có lẽ tôi không may mắn vì ở Buôn Ma Thuột cũng không có homestay nào được xây dựng. Tôi đã tìm và tìm rất nhiều, cuối cùng cũng tìm thấy được The Highland House – Hostel đẹp ở  Đắk Lắk.

7h tối, tôi có mặt ở Hostel, cô chủ Hạnh đón tôi với nụ cười niềm nở. Rồi chị ấy bảo nhân viên đưa toàn bộ đồ đạc của tôi lên phòng, chị ấy nhỏ nhẹ, nói rõ hơn cho tôi những gì mà tôi chưa biết về vùng đất Tây Nguyên.

The Highland House

Nghe qua tên gọi là The Highland House khiến tôi nghĩ ngay đến những quán Highland Coffee mà tôi hay làm việc ở Sài Gòn. Tôi không giấu rằng, tôi thích làm việc ở những cái không gian yên tĩnh, thanh lịch, nhưng đầy sự tinh tế. Thường, những quán café như vậy, giá nước uống và thức ăn sẽ cao, nhưng tôi thà chọn giá cao mà đổi lại có thêm nhiều ý tưởng, yên tĩnh để tôi làm việc còn hơn là giá thấp mà ồn ào và nhốn nháo.

Gọi là Highland House vì một nửa của nó là quán café và 1 nửa là nơi nghỉ ngơi dành cho du khách. Highland House có tổng cộng 4 tầng, tầng dưới cùng là tầng hầm để xe, tầng trệt là nơi thưởng thức café, trao đổi, nơi lý tưởng để những người làm bên lĩnh vực nghệ thuật tự do sáng, hai tầng trên là nơi ngủ nghĩ.

Xem bài viết: Những thanh âm trong trẻo đến từ The Highland House 

Người bạn đầu tiên của tôi ở Đắk Lắk

Cậu ấy tên là Sơn, cậu ấy nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Cậu ấy là thổ địa du lịch ở vùng đất Tây Nguyên này. Lần đầu tiên gặp Sơn tôi khá ấn tượng vì cái dáng người mảnh khảnh và giọng nói đậm chất Quảng Bình trong khi đó cậu ấy sinh ra và lớn lên ở Buôn Ma Thuột.

kham-pha-dak-lak (6)
Sơn chụp ảnh cực đẹp , cực yêu trẻ con, và là người hướng dẫn tận tình nhất mà tôi từng biết

Đến Buôn Ma Thuột, tôi thực sự muốn tìm 1 người bản địa dẫn tôi tìm hiểu văn hóa ở địa phương, vì chỉ người bản địa mới là người hiểu rõ nhất nền văn hóa của mang đậm bản sắc dân tộc này. Xuyên suốt hành trình khám phá Đắk Lắk, nếu không có Sơn, chắc chắn tôi không biết nhiều câu chuyện đặc biệt ở Đắk Lắk. Nếu bạn là người đang muốn tìm hiểu về Đắk Lắk, theo kinh nghiệm du lịch Đắk Lắk, bạn cũng có thể nhờ Sơn tư vấn những cung đường ở Đắk Lắk. SĐT của Sơn: 0966 499 400 hoặc liên hệ trực tiếp qua Facebook của Sơn: Đoàn Xuân Sơn

Nét văn hóa truyền thống của đồng bào Ê đê qua KDL KoTam

Vào buổi sáng sớm tinh mơ, Sơn đón tôi dưới nhà. Sáng nay chúng tôi sẽ khám phá KDL KoTam. 7h sáng, khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu chiếu xuyên vào những đám cây xanh rì, chúng tôi bắt đầu khám phá Buôn Ma Thuột.

Giá vé vào KDL KoTam là 35,000/vé. Vừa bước vào KDL KoTam, tôi đã nhìn thấy cả trang sử của người đồng bào sống trên địa bàn tỉnh Đắk Lắk.

Bên trong KDL KoTam, người ta trưng bày rất nhiều cổ vật của người Ê đê, Thứ ấn tượng nhất với tôi trong KDL KoTam là ngôi nhà sàn gỗ. Trong nhà gỗ có rất nhiều nhạc cụ dân tộc Ê đê (cồng chiêng, trống), những bộ quần áo truyền thống của dân tộc Ê đê, đặc biệt là những fo tượng đại diện cho người đàn ông và phụ nữ Ê đê. Người Ê đê theo chế độ mẫu hệ, trong gia đình, quyền quyết định thuộc về người phụ nữ. Người ta gọi là đi cướp chồng chứ chả ai đi cướp vợ bao giờ. Ngôi nhà sàn gỗ ấy cũng là nơi để dành cho du khách ngủ nghĩ qua đêm nếu như muốn trải nghiệm 1 đêm ở nhà của người Ê đê.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (7)
Bên ngoài nhà sàn gỗ người Ê đê

Bên ngoài nhà sàn gỗ, không gian rất thoáng đãng, chúng tôi đi dạo qua những hàng tre xanh rì, lại đi qua những vườn hoa đủ sắc màu, qua  những thác nước trắng xóa. Vào buổi sáng, tia nắng mặt trời chiếu xuyên xuống hồ nước, phản lại mặt hồ là những thứ âm sắc tuyệt dịu. Tôi đã nhìn ngắm rất lâu, hít thở thật sâu, mong cho giây phút này trôi qua một cách chậm nhất.

khu-du-lich-kotam (4)
Hồ nước trong KOTAM

khu-du-lich-kotam (1)
Những đóa hoa ở Kotam

Tôi càng đi càng mê, tôi như bị lạc vào một ma trận khó thoát  ra nỗi. Thế rồi Sơn kéo tôi ra. Rồi, sáng nay chúng tôi còn kế hoạch đi Hồ Lắk nữa, tỉnh lại đi thôi!

Đường đi lên Hồ Lắk

Sau KoTam chúng tôi sẽ đến Hồ Lắk. Đoạn đường đi đến Hồ Lắk rất dài, khoảng chừng 53km. Không khí vào buổi sáng sớm khá dễ chịu, cậu ấy lái xe còn tôi thì ngắm cảnh. Sơn bảo phía trước mặt có một đập nước rất đẹp. Tôi ngóng nhìn từ phía xa xa thấy những dãy núi dài liên tiếp nhau bên trên đập nước. Sơn bảo đó là dãy Nam Trường Sơn, dãy núi gắn liền với nhiều dấu tích lịch sử của cha ông ta ngày xưa.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (3)
Mặt hồ phẳng lặng

Đập nước sẽ chẳng có gì thú vị nếu như buổi sớm mai, tôi bắt gặp được những áng mây treo lủng lẳng trên đỉnh đồi. Tôi cực thích bức tranh ấy, vì nó đẹp một cách hoàn hảo. Mây cứ thế trôi dạt vô định trên nền trời xanh biếc, tôi thì đứng đó nhìn nắng, nhìn mây, nhìn núi, nhìn đập nước như một kẻ khờ.

Mùa vàng ở Đắk Lắk

Rồi chúng tôi tiếp tục đi, càng đến gần Hồ Lắk, cảnh vật càng khiến tôi như ngừng thở. Sơn chở tôi qua những đoạn đường rất dài, tôi nhìn thấy hai bên đường mùa vàng phủ khắp. Những đồng lúa đã chín mọng, có những đoạn còn xanh mơn mởn. Phóng tầm mắt xa xa, thấy những chỗ đã gặt rồi người ta thả trâu vào gặm dở. 1 con trâu, 2 con trâu, rồi 3 con trâu… Ôi không thể nào đếm hết trâu được. Những thứ đó cứ quyện chặt vào nhau, trên đọt lúa non, những cơn gió cũng bắt đầu ghé thăm, khiến cả cánh đồng lúa bay bay phấp phới. Đã chứng kiến rất nhiều mùa vàng ở Tây Bắc, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mãn nguyện nhất. Lạ thay, nơi ấy không phải Tây Bắc, mà nơi ấy chính là vùng đất Tây Nguyên. Rồi bỗng chốc tôi hóa thành đứa con nít, dùng dằng, bảo Sơn thôi chở để tôi xuống ruộng ngắm lúa.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (8)
Mùa vàng ở Đắk Lắk

Cậu ấy đứng trên bờ để chụp ảnh, còn tôi thì thỏa sức xà lòng vào mẹ thiên nhiên. Có ai đã biết rằng, tôi yêu cái thứ tự nhiên này như một đứa trẻ đang nắm chặt bầu sữa mẹ mãi không chịu buông.

Có nàng tiên nữ mang tên Hồ Lắk

Ai đó giết tôi đi, đừng để tôi nhìn thấy những cảnh này nữa, bởi vì càng nhìn thấy là tôi càng mê. Càng tiến gần về Hồ Lắk, khung cảnh càng đậm chất trữ tình. Cậu ấy chở tôi đi một cách chậm rãi, để tôi nhìn ngắm thật lâu cảnh vật trên đường.

Tôi nhìn thấy rất nhiều núi, núi bao phủ quanh khắp bờ hồ. Là nó, là Hồ Lắk, cái hồ nước nổi tiếng khắp tỉnh Đắk Lắk.

Sơn bảo, Hồ Lắk là hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất tỉnh Đắk Lắk, lớn thứ hai Việt Nam sau Hồ Ba Bể. Xung quanh Hồ Lắk, mình có thể ngắm những cánh rừng nguyên sinh bao phủ trải dài. Rồi Sơn bảo với tôi rằng, yên lặng để ngắm cảnh đừng có đòi xuống để cậu ấy chở tôi đi hết 1 vòng bờ hồ.

Sơn từ từ dẫn xe đi,còn tôi thì từ từ ngắm. Con đường quanh bờ hồ uốn quanh gấp khúc, có những đoạn tĩnh lặng. Nhìn hồ nước này, tôi chợt nhớ đến cái hồ nước ngọt lớn nhất Đông Nam Á, hồ Tonle shap mà tôi đã thấy trong chuyến du lịch Campuchia bằng xe máy của mình. 2 hồ này giống hệt nhau, chỉ khác nhau ở chỗ, hồ nước ở Siem Riep Campuchia có kích thước lớn hơn nhiều, bên trên hồ nước Tonle Shap, nhà người dân Việt Nam mình sinh sống lênh đênh. Còn Hồ Lắk, dân cư sinh sống gần hoặc trên bờ hồ.

Nếu chịu khó dẫn xe máy đi một vòng bờ hồ, vào buổi chiều tà, bạn sẽ nhìn thấy rất nhiều chiếc ghe nhỏ được đặt cạnh mép hồ. Đây là ghe của người dân dùng để đi đánh bắt cá hoặc để vận chuyển đồ đạc trên mặt hồ. Đối với du khách phương xa, trên bờ hồ, người ta có dịch vụ lái thuyền lớn dẫn khách dạo quanh hồ. Cũng có những chú voi được bố trí sẳn ở đó để chở khách đi dạo quanh hồ. Thường giá dịch vụ cưỡi voi ở Hồ Lắk sẽ thấp hơn so với Buôn Đôn, vì vậy nếu bạn có ý định cỡi voi, hãy đến Hồ Lắk.

kham-pha-dak-lak (1)
Hồ Lắk chiều tà

Tôi nhìn một lượt bờ hồ, có phải là thật hay không? Đúng rồi, tôi đang nhìn bằng đôi mắt thật của mình, một cảnh tượng mà tôi đã thật sự đốn tim, hình ảnh hai người đồng bào M’Nông cưỡi chú voi to đi xuyên qua biển hồ. Những chú Voi cao to đang di chuyển từng bước trên hồ nước ngọt lớn thứ 2 của Việt Nam, dẫn con người qua khỏi những đợt sóng to của mặt hồ. Cảnh vật ấy cực giống với những gì mà tôi đã học từ những ngày còn bé tí tẹo. Có cảm xúc nào bằng cái cảm xúc này. Những gì bạn học và những gì bạn đã nhìn thấy ngay giữa đời thường. Cám ơn đời vì tôi đã chọn nghiệp đi, vì nếu tôi không đi, chắc chắn cả đời tôi sẽ không nhìn thấy được cảnh vật đẹp đẽ như thế này.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (12)
Voi ở Hồ Lắk

Trên Hồ Lắk có Buôn Jun, ở đây bạn có thể thỏa sức ngắm nhìn những ngôi nhà dài của người dân tộc Ê đê, M’nông. Bên trong Buôn Jun cũng có rất nhiều món đồ của người đồng bào, bạn có thể mua về làm kỹ niệm hoặc tặng cho người thân. Tôi thì tôi không ham những thứ này, thứ tôi ham là một thứ khác….Thứ đó là Buôn M’liêng.

kham-pha-dak-lak (7)
Buôn Ju

Những mảnh đời bất hạnh ở Buôn M’Liêng

Sơn cực hay, cậu ấy có thể đoán được tôi thích cái gì mà dẫn tôi đến đúng những nơi mà tôi cần đến. Bởi vậy mà vào buổi trưa, cậu ấy dẫn tôi vào thăm những ngôi nhà rách nát ở Buôn M’Liêng, một buôn làng nhỏ nằm uốn mình bên Hồ Lắk.

Cậu ấy mua rất nhiều bánh kẹo cho sấp nhỏ. Cậu ấy bảo bên trong buôn đó có rất nhiều gia đình nghèo, và mỗi gia đình lại có rất đông con.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (22)

Em bé M'Nông bên khung cửa sổ

Buôn M’liêng là buôn cổ nhất và chưa được khai thác du lịch trên địa bàn Hồ Lắk. Vì là buôn cổ, nên mọi thứ hầu như còn nguyên vẹn. Những ngôi nhà của người dân ở đây vẫn là những ngôi nhà dài, nhưng được lắp bằng gỗ, gỗ hỡ, chỉ cần một cơn mưa nhỏ cũng đã làm cho cả căn nhà bị ướt sủng.

Tôi và Sơn đi vào gia đình 1 người phụ nữ dân tộc M’Nông, nhìn cái vẻ đen đúa của người phụ nữ 3 con, tôi cảm thấy chua sót.

Sau khi đã ăn cơm xong ở ngôi nhà ấy, tôi ôm lấy A Đại – Em bé chỉ mới 5 tháng tuổi mà đã biết đứng. Câu chuyện nó như thế này:

Tôi: Trẻ em ở đây mới có 5 tháng tuổi là biết đứng rồi, siêu thật chị nhỉ?

Chị ấy: 2 tháng tuổi là nó đã biết ăn cơm luôn rồi em

Tôi hồn nhiên đáp: Ớ, em có đứa cháu, nhỏ xíu, 6 tháng tuổi mà nó chỉ biết nằm một chỗ và chỉ biết uống sữa thôi, sao chị không mua sữa cho nó uống mà để nó ăn cơm.

Chị ấy: Chị làm gì có tiền mà mua sữa, chị chỉ có gạo nấu cho con ăn thôi. Con không ăn thì chả còn cái gì để ăn!!!

Nghe mà chạnh lòng, tôi nhìn quần áo của A Đại, thấy nó rách rưới cả rồi, mùa lạnh hẳn em sẽ rất lạnh. A Đại mới chỉ có 5 tháng tuổi, mà cầm chiếc bánh gạo  được Sơn mua cho rồi cố nhai mặc dù không có răng. Tôi như muốn ứa cả nước mắt. Tôi nhớ đến đứa cháu bé bỏng của tôi, nó nhỏ xíu, 6 tháng tuổi, chỉ biết uống sữa, còn những thứ khác không cho nó ăn. Đôi lúc cũng mua một vài thứ, nhưng được dã nhuyễn hết rồi. Và nhiều lúc, đến sữa mà cháu tôi cũng chả thèm uống, cứ mè nheo mẹ, rồi nhủng nhẻo đủ kiểu. Rồi đôi khi là khóc toáng lên để bắt đền ai đó.

A Đại cũng là đứa con nít, A Đại cũng biết khóc, nhưng tiếng khóc nhỏ, thanh âm trầm. Sao tôi thương quá, nó cắn mãi miếng bánh gạo mà chả chịu đứt ra nên nó khóc. Nhìn bộ dạng lem luốt, đen đúa của 1 đứa trẻ người dân tộc đứng trước mặt tôi khóc oe oe như con mèo con. Tôi nghĩ, nếu đó là con tôi, chắc tôi đã đau thắt cả ruột gang rồi.

Đó không phải là câu chuyện của 1 gia đình ấy, mà đó là câu chuyện chung của cả cái Buôn M’liêng mà tôi đến. Đó là buôn cổ, lưu giữ nhiều nét văn hóa truyền thống của người đồng bào, thế mà nó lại nghèo xơ xác thế kia, khiến cho người qua đường như tôi cũng cảm thấy chạnh lòng.

Chiều tà, tôi nhìn Sơn đang ngủ ngon lành bên khung cửa sổ. A Mạnh thì đang xem phim hoạt hình trong máy của Sơn, còn A Đại thì đang nằm nép mình bên cạnh Sơn. Nhìn hai chú cháu ngủ ngon lành, tôi ước gì cuộc sống của A Đại sẽ  bình lặng như lúc em đang ngủ.

Vùng Buôn M’liêng là buôn làng cổ quanh khu vực Hồ Lắk, đời sống của người dân ở đây còn rất nhiều khó khăn. Hi vọng trong tương lai gần, ngôi làng này sẽ sớm được du khách biết đến, sớm ổn định chứ không quá nghèo khổ như bây giờ.

Núi đá voi ở Đắk Lắk

Trên đường từ Hồ Lắk về, khi mặt trời đã gần xuống núi. Sơn dẫn tôi đến núi đá voi – núi đá to nhất ở Đắk Lắk. Đường đi lên núi cực dễ, và người đi cũng không cần dùng quá nhiều sức để di chuyển. Thứ tôi cảm thấy thích nhất là khi leo đến đỉnh núi đá voi. Nhìn từ trên cao xuống, thấy rất nhiều ngôi nhà nhỏ của người dân sống quanh khu vực này. Bên phía Bắc thấy cụm núi cheo leo, bao quanh là rừng được người dân trồng. Vào núi đá voi, không cần tốn phí, nếu muốn ủng hộ, có thể gửi cho họ 5000 đồng/ người.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (1)
Núi đá voi ở Đắk Lắk

Chiều tà, tôi và Sơn ngồi từ trên đỉnh núi ngước nhìn xuống bên dưới. Gió phà vào mặt hai đứa. Tôi nghĩ chắc Sơn đang thích cái cảnh này, nên cậu ấy nằm xuống triền đá và ngủ luôn. Phượt Đăk Lăk, nhớ đến núi đá voi.

Những hàng thông đẹp đến choáng ngợp ở Krông Bông

Tôi sẽ không kể nhiều về Buôn Đôn, bởi vì ngày hôm ấy tôi đi thăm Buôn Đôn đúng lúc trời mưa. Cảm xúc gần như là tê cứng, một phần vì Buôn Đôn đã được làm du lịch quá nhiều, nên không để ấn tượng trong lòng tôi.

Ngày thứ 3, tôi mò lên mạng thấy có Krông Bông là đặc biệt. Họ bảo đây là một huyện miền núi nghèo, nhưng có tiềm năng phát triển du lịch. Nhà bạn tôi ở đó, và tôi cũng mò lên đây để chơi.

kham-pha-dak-lak (4)
Đường đi Krông Bông thấy nhiều cảnh rất đẹp

Krông Bông nằm lọt thỏm dưới chân núi Chư Yang Sin, thị trấn của Krông Bông là Krông Kmar. Tuy đường đi hầu như đã hư hết, có nhiều ổ gà, nhưng cảnh vật ở đây đẹp đến ngây ngất lòng người. Tôi bị mê đắm bởi những biển lúa vàng, vừa có cơn mưa đi ngang qua nên mây lại tiếp tục treo lủng lẳng.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (11)
Đường đi vào thác

Khám phá Đăk Lăk ở Krông Bông, bạn có thể đến Krông Kmar để tham quan thác nước Krông Kmar, bên trong thác nước này có một rừng thông đẹp đến ngây ngất. Những ngôi nhà nhỏ được xây dựng để phục vụ du khách. Thác nước ở Krông Kmar khác với các thác nước khác vì nó không bắt nguồn từ sông Sê Rê Pok mà bắt nguồn từ chân núi Chư Yang Sin. Dòng nước bên trong chảy xiết ào ạt, nước chảy xuống những mõm đá to trước khi được giải phóng về nguồn.

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (21)
Thác Krông Kmar ở thị trấn Kmar

kinh-nghiem-du-lich-dak-lak (5)
Rừng thông bên trong thác nước

Ở Krông Bông, bạn cũng có thể ghé vào 1 quán café nhỏ để ngắm nhìn chân núi Chư Yang Sin, view của những quán café ấy rất đẹp.

Quán cafe bên dưới chân núi Chư Yang Sin

Chuyện ở Đắk Lắk thì nhiều vô kể, tôi không thể nào kể hết những gì mà tôi đã khắc ghi ở Đắk Lắk, nhưng tôi chắc mẫm, đó là những trải nghiệm ngọt ngào nhất trong đời mà tôi từng có. Có ai định nghĩa được lòng yêu nước là gì không? Tôi thì tôi nghĩ chỉ cần đi, nhìn ngắm, thấy những mãnh đời bất hạnh, thấy một triền núi xanh mơn mởn, ta có cảm giác muốn bảo vệ nó thì đó là lòng yêu nước rồi.

Tôi đọc được ở Sơn, và cả chị Hạnh – Người chủ của The Highland House tình yêu thương vô bờ bến đối với mãnh đất mà họ đang sống. Phải, nếu không yêu mãnh đất ấy, thì họ đâu cất công xây dựng từng ngày, làm việc từng ngày cho ngành du lịch ở đó phát triển đâu?. Tôi mạng phép mượn một đoạn văn mà Sơn đã viết trên trang Facebook của cậu ấy để tạm kết cho câu chuyện của tôi ở Đắk Lắk.

“Cái nắng.

Cái gió.

Làm cho con người Tây Nguyên thêm rắn rỏi và bền chắc hơn. Trai Tây Nguyên nặng mùi nắng, như cái nắng trưa dễ làm cho người ta say, nhưng cũng như cái nắng ban chiều nhè nhẹ dễ làm cho người ta mếm.

Cái nắng trưa tuy gắt nhưng không làm cho lữ khách phương xa cảm thấy khó chịu. Cái nắng chiều tuy nhẹ nhưng không làm cho lòng lữ khách cảm thấy buồn" lạ thay cái nắng, cái gió Tây Nguyên".

Lỡ phải lòng chàng trai, cô gái miền núi cao xin lữ khách kia hãy nói ra. Vì người Tây Nguyên thật thà, chất phác. Sống ngay thẳng và thật cái lòng”

Đây là chuyến đi trải nghiệm khá thú vị của tôi ở vùng đất Tây Nguyên. Hi vọng nó sẽ giải đáp một số thắc mắc của bạn về những nét văn hóa bí ẩn ở Tây Nguyên. Nếu cảm thấy bài viết này hay, hãy share cho nhiều người cùng đọc vì nó miễn phí!

Chân thành cám ơn Sơn – chàng trai hướng dẫn tận tụy nhất ở Đắk Lắk, chân thành cám ơn chị Hạnh – chủ The Highland House đã hỗ trợ tôi rất nhiều trong suốt hành trình khám phá mãnh đất đầy nắng và gió này!

Chân thành cám ơn bạn đọc đã đọc đến những dòng chữ cuối cùng của tôi!

Chúc bạn có chuyến du lịch thật ý nghĩa ở Đắk Lắk!

THÔNG TIN LIÊN HỆ

Tư vấn du lịch ở Đắk Lắk: Đào Xuân Sơn

Hostel ở Buôn Ma Thuột: The Highland House

Thông tin đường đi: Xu Kiên

Ủng hộ Xu Kiên bằng cách tặng mình một ly cafe hoặc tuỳ tâm các bạn để Xu Kiên duy trì website và có thêm money để đi tiếp các chuyến đi khác nhé!!! Bebe!!

Link ủng hộ: THANKS XU KIÊN

Hoặc mua các sản phẩm khăn truyền thống của Việt Nam và khăn phụ kiện tại đây: Khăn Km0

Để biết thêm thông tin du lịch, hãy cổ vũ tôi bằng cách like page và theo dõi Xu Kiên qua thông tin dưới đây!

Web: www.xukien.com

Instagram: https://www.instagram.com/xuxukien/

Fanpage:https://www.facebook.com/travelblogxukien

Facebook: https://www.facebook.com/kien.huynh.info

Chân thành cám ơn các bạn nhiều!!! Yêu yêu yêu!!!

 


Loading Facebook Comments ...