10 lý do phụ nữ nên đi du lịch một mình nhiều trước khi kết hôn

Những ngày cuối cùng ngồi chỉnh sửa lại bản thảo trước khi gửi đi cho nhà xuất bản, tôi chợt nhớ lại những cung đường mà tôi đã từng đi qua. Có quá nhiều kỷ niệm mà tôi muốn chia sẻ, nhưng rồi tôi lại nghĩ ra một chủ đề mà tôi rất tâm đắc. Vì sao phụ nữ nên đi du lịch một mình nhiều trước khi kết hôn? Thế giới này rộng lớn là thế, tại sao ta lại không đi một mình để tự hoàn thiện bản thân mình trước khi kết hôn? Đây là bài viết dành riêng cho những cô nàng đang bị mất phương hướng trong cuộc sống, cũng là bài viết dành riêng cho những cô nàng đang ở độ tuổi chín mùi, chuẩn bị kết hôn.

Xem thêm: Vì sao dân tộc nào ở miền núi cũng dùng khăn thổ cẩm dân tộc Mông?

Chấp nhận sự khác biệt

Có một lần, tôi ở Cao Bằng, vào buổi tối như thường lệ, tôi sẽ rót rượu mời khách uống. Thế nhưng, hôm đó, ở homestay chỉ có 1 vị khách đến từ Malaysia. Cậu ấy tên là Kee, cậu ấy nhỏ hơn tôi 1 tuổi.

Hôm đó, tôi cũng mời cậu ấy uống. Chén đầu tiên, cậu uống hết một hơi. Tôi lại rót tiếp chén thứ 2. Thế là cậu ấy lấy tay che đi cái chén. Cậu ấy nói một câu khiến tôi nhớ mãi: Đạo của tôi không cho phép uống rượu!

Trên Thác Bản giốc Cao Bằng

Tôi đã bật ngữa vì câu nói này. Thế mà lúc nãy tôi đã cố ép cậu ấy uống cho bèn được chén rượu. Và tôi lại một mực nghĩ, nếu đàn ông mà không biết uống rượu thì thật quá kém cõi. Thế nhưng mà rồi cậu ấy đã dạy cho tôi một bài học: Chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt về tôn giáo về văn hóa, không phải ai cũng giống mình. Học cách chấp nhận sự khác biệt chính là học cách tôn trọng người đối diện và cũng là tôn trọng chính bản thân mình.

Và cuối cùng thì, vì tôi không mời cậu ấy rượu nữa nên cậu ấy thích, rồi sau này cậu ấy trở thành một người bạn của tôi.

Xem thêm: Kinh nghiệm du lịch tự túc Cao Bằng 2 tháng

Hạ cái tôi xuống

Một buổi chiều cũng ở Cao Bằng, tôi gặp một cậu bạn tên Michael, cậu đến từ Pháp, nhưng không phải Paris, cậu đến từ miền Nam nước Pháp. Tôi cứ như bị cậu ta hớp hồn, bởi vì vừa nhìn thấy cậu ấy là tôi đã muốn nói chuyện với cậu ấy ngay lập tức. Tôi ngồi đó, thao thao bất tuyệt với cậu ấy về mọi thứ trên đời này, và bạn biết gì không, cậu ấy ngồi im và lắng nghe câu chuyện của tôi từ đầu đến cuối. Nếu phải chêm vào một vài câu thì đó chính là câu hỏi mà cậu ấy nghĩ là cậu ấy chưa hiểu về tôi.

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (8)
Đóa hoa sen ở Đồng Tháp

Tôi mến cậu ấy ngay từ cái lần gặp đó. Nhưng mà không phải vì hôm đó cậu ấy làm nhiều điều khiến tôi ấn tượng, cậu ấy nói cho tôi nghe những thứ mà tôi chưa biết trên đời này. Mà là vì cậu ấy đã lắng nghe câu chuyện của tôi.

Và tối đó, tôi mới bắt đầu học lại cách của cậu ấy. Tôi học cách hạ cái tôi của mình xuống, không nói thao thao bất tuyệt về mình nữa mà sẽ lắng nghe câu chuyện mà cậu ấy kể. Lúc này, tôi nhường ánh sáng sân khấu cho cậu ấy thể hiện.

Nguyên tắc ứng xử giữa con người với con người không giống việc bạn đứng lên thuyết trình một chủ đề mà bạn tâm đắc, bạn cố tình gây ấn tượng với người ta về những lập luận của bạn. Việc giảm cái tôi của mình xuống, không phải là cách hạ mình xuống. Nhiều người vẫn nghĩ, trong một cuộc nói chuyện, chỉ cần cứ nói quan điểm của mình lên là thể hiện mình là người độc lập, người có kiến thức, nhưng cái đó là hoàn toàn sai lầm.

Nếu muốn hiểu người khác, không phải là bạn nói bạt mạng vào mặt người ta, mà bạn phải học cách lắng nghe người ta trước rồi bạn mới thể hiện cái quan điểm riêng của mình.

Hiểu rõ bản thân cần gì và phải vứt bỏ cái gì

Trước khi bắt đầu những chuyến du lịch lớn, tôi là người rất nhút nhát, luôn e dè khi gặp đàn ông. Thậm chí, khi gặp một người đàn ông mà tôi cho là hoàn hảo rồi thì tôi luôn tự hỏi: Người ta tốt thế, hoàn thiện thế mình làm gì có cửa? Thế mà bây giờ thì hoàn toàn ngược lại, tôi sẽ hỏi ngược lại rằng: Tính cách của người ta có phù hợp với tôi để tôi chia sẻ khung thời gian rãnh của mình với người ta không?

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (9)
Với những em bé Mông trên cành mận ở Mộc Châu

Một con người không biết rõ mình cần gì, mình phải vứt bỏ đi cái gì thì luôn chọn sai. Một lần chọn sai phải đập đi xây lại. Cứ sai hoài như vậy thì rất phí thời gian. Mà con người ta thanh xuân có hạn. Khi bước qua tuổi 30 rồi thì đã thấy mình già cỗi. Vậy nên thay vì suốt cuộc đời này, chạy theo người khác thì hãy tự coi lại bản thân mình, phải hiểu rõ được bản thân mình cần gì, vứt bỏ đi cái gì thì mới giảm đi những rủi ro đáng tiếc xảy ra.

Chấp nhận sự cô độc

Có rất nhiều lý do khiến một cô nàng đi du lịch một mình. 1 là vì bạn không có bạn đi cùng, 2 là bạn muốn đi 1 mình để tự khám phá, trải nghiệm, thử thách. 3 là vì đó là công việc của bạn.

Nhưng dù là lý do gì đi chăng nữa thì đi du lịch một mình là chấp nhận sự cô độc. Bạn phải ngồi ăn một mình, bạn đi chơi một mình, bạn tự chụp ảnh cho chính bạn rồi bạn cũng phải tự lái xe đi trên đường. Sự cô độc được thấy rõ nhất khi bạn lãng vãng ở những nơi có quá đông người, mà những nơi đó toàn là những nơi có gia đình, cặp đôi tình nhân. Sự cô độc còn được thấy rõ nhất khi bạn một mình tự lái chiếc xe đi trên đường trường.

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (8)
Trên đỉnh Bạch Mộc Lương Tử

Người đi du lịch một mình phải biết chấp nhận sự cô độc đó thì mới mong có một chuyến đi trải nghiệm thực thụ. Bởi vì, không phải lúc nào người thân cũng kè kè bên cạnh bạn, không phải lúc nào bạn cũng được người yêu bảo bọc, cưng chiều như con mèo. Học nếm mùi cô độc, nếm mùi cô đơn thì mới thấy sự giá trị của những ngày hàn thuyên.

Xem thêm: Kinh nghiệm leo Bạch Mộc Lương Tử

Không phải lúc nào người học cao cũng biết cách ứng xử

Càng học cao, thì kiến thức càng rộng và sẽ nắm rõ các quy tắc trong ứng xử. Nguyên tắc này không đúng cho mọi trường hợp. Nếu chỉ học mà không biết thực hành.

Tôi quan sát rất nhiều người, cách họ hành xử, cách họ nói chuyện nó không phụ thuộc vào việc họ có học cao hay không mà nó nằm ở bản chất con người họ: ích kỹ, vụ lợi, ham sống, sợ chết, quan tâm đến lợi ích cá nhân mình mà bỏ mặc người khác.

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (8)
Với những anh chị quê ở Hà Giang mà tôi đã gặp

Không phải cứ học cao là sẽ biết cách ứng xử. Bởi vì có rất nhiều người tôi gặp, học đến bậc thạc sĩ, tiến sĩ, nhưng mà nói thật, cách họ ứng xử với người khác hãm vô cùng. Nhưng một anh dân tộc sống trên miền núi, khiến tôi nể hơn nhiều vì cách anh ta hành xử.

Vậy nên, ta chọn bạn chơi không phải là chọn học vị của người ta, mà là chọn tính cách của người ta. Sau này, khi ta lập gia đình, không phải là chọn tiền của chồng, chọn gia đình của chồng, mà trước hết là chọn tính cách của chồng. Bạn sẽ phải sống với cái tính cách đó đến đến suốt cuộc đời này, rồi bạn nghĩ bạn có thể sống nổi không, hay là bạn chỉ cần sống trên đống tiền, sống dựa vào học thức cao của anh ta.

Không phải tiền là tất cả

Hồi trước khi tôi đi du lịch, tôi có một cách quan tâm đến người khác là, chỉ cần bỏ tiền ra là đủ. Tôi cứ nghĩ, ai cũng cần tiền của tôi. Gặp một người chỉ cần mua quà cáp, muốn lấy lòng người khác cứ tiền đi trước là được. Tuy nhiên điều đó là sai khi tôi áp dụng vào thực tiễn.

Chuyến hành trình đi khắp Việt Nam, tôi không có quá nhiều tiền. Nhưng bù lại, tôi sẽ dùng tấm chân tình của mình để đối đãi với mọi người. Và bạn biết gì không, những người mà tôi gặp, vẫn biết tôi không có nhiều tiền, nhưng lại đối xử với tôi cực kỳ tốt, và thậm chí xem là con cháu trong nhà. Sở dĩ được như vậy bởi vì tôi luôn xem những người mà tôi gặp là một phần trong gia đình mình. Tôi không áp dụng dùng tiền để thể hiện tình cảm nữa, mà tôi quan tâm bằng những cử chỉ nhỏ nhặt hơn: giúp họ nấu ăn, giúp họ rửa bát, giúp họ dọn nhà, giúp họ cắt lúa, giúp họ làm những công việc mà họ đang bận. Và sau những điều nhỏ nhặt ấy, tôi phát hiện ra, người ta thương tôi nhiều hơn, người ta chia sẻ với tôi nhiều hơn, thậm chí người ta lại quay qua, quan tâm bảo bọc tôi nhiều hơn.

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (8)
Cụ bà quê ở Kon Tum

Tôi nhận được những thứ này vì tôi thực sự đã cho đi, chứ không phải tôi nhận vì tôi khôn lõi. Hai thứ này là hoàn toàn khác nhau nhé!

Mà không phải người châu Á và người châu Âu khác nhau đâu. Họ đều giống nhau về khoảng này hết.

Một lần nọ, tôi chở một anh bạn người Đức đi chơi. Anh sống ở Đức nên không biết lái xe máy. Tôi tập cho anh đi, sau 3 phút anh đã biết đi xe máy và chở tôi đi trên đường như đúng rồi. Sau đợt đó, tôi thấy anh tỏ ra rất hứng thú với tôi. Anh đã hỏi tôi rất nhiều thứ, và đặc biệt về việc xuất bản sách của tôi. Dù khác nhau về ngôn ngữ nhưng anh vẫn bảo tôi, khi nào ra sách nhớ tặng anh một cuốn để anh giữ lại làm kỹ niệm, và dù khác nhau về ngôn ngữ, nhưng anh sẽ cố gắng đọc được những gì mà tôi đã viết.

Một lần khác, tôi gặp một cặp đôi người Pháp. Tôi đã dẫn họ đi chơi khắp tỉnh Cao Bằng mà không lấy một đồng nào. Tôi làm cũng chỉ vì tôi mến họ. Thế là sau đó, tôi mới biết họ là một blogger đến từ Pháp, tôi vào website của họ và họ đã viết về tôi, giới thiệu về trang web của tôi đến cho người Pháp. Và đặc biệt họ bảo, họ sống ở Paris, khi nào sang Pháp cứ nói với họ, cứ đến nhà họ sống cùng không sao hết.

Đến lúc đó, tôi mới chính thức hiểu rằng, tiền không phải là tất cả. Tiền nó chỉ là công cụ để giao dịch. Tình người mới là cái đặt lên đầu tiên trong nguyên tắc ứng xử. Hiểu được nguyên tắc này trước khi kết hôn ta cũng sẽ biết, sau này, không phải lấy chồng cứ có tiền là trên hết, nó còn phải phụ thuộc vào việc bạn quan tâm người ta như thế nào mới đúng đắn nữa.

Dũng cảm hơn

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thể một mình đi hết được Việt Nam trong vòng 1 năm. Trước tôi là người nhút nhát, chỉ cần một tiếng động không thôi cũng đã làm tôi vã mồ hôi hột rồi. Nhưng sau khi tự cầm tay lái trên đường, tôi đã một mình trong đêm, vụt qua những cánh rừng hun hút, rồi tôi cũng đã một mình vào những hang động buôn bán ma túy, rồi tôi cũng một mình tự vác xe ra nước ngoài nốt. Tôi đã dũng cảm, can đảm rất nhiều từ những chuyến đi. Nhờ những chuyến đi, tôi từ một đứa sống e dè, rụt đầu, rụt cổ, trở thành người can đảm, biết đối đầu với mọi thử thách.

Trên chiếc xe máy của mình ở Y Tý

Biết cảm thông, vị tha

Chủ nghĩa cá nhân của tôi rất lớn. Tôi sẽ rất khó chịu nếu như ai đó động vào đồ đạc của tôi mà không xin phép. Tôi cũng rất khó chịu nếu như người ta không giữ vững cam kết như lúc ban đầu. Hoặc tôi cũng rất khó chịu nếu như người đó nói năng sảng sảng vào mặt tôi mà không hiểu gì về tôi.

Nhưng những chuyến đi du lịch lớn đã khiến cho tôi mở rộng tâm hồn mình hơn. Tôi bắt đầu biết bỏ qua những lỗi lầm nhỏ của người ta. Nếu như người ta có lỗi thì tôi sẽ nói cho người ta hiểu rõ trước. Tôi biết họ sai nên tôi nói nhưng chọn cách nói nhẹ nhàng hơn nhiều chứ không nói điên cuồng, thậm chí là xúc phạm người ta cho hả dạ.

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (8)
Tôi rất yêu cún, đặc biệt là cún con

Một lần, tôi nhờ một người dân tộc Mông dẫn đường leo núi Pha Luông ở Mộc Châu. Lúc đó là mồng 4 tết nhưng mà nhà anh không còn gì để ăn. Bữa cơm đó tôi ăn dưa mắm, rồi cuối cùng đi leo núi tôi cũng chỉ ăn dưa mắm để leo.

Lúc trước, khi đi, tôi nghĩ tôi sẽ chỉ trả đúng phần tiền anh đã nói. Nhưng sau khi anh dẫn tôi leo núi về, tôi gửi lại anh số tiền gấp đôi anh được nhận. Không phải tôi hào phóng, mà vì tôi chỉ muốn cho thêm một chút để anh mua đồ ăn cho sấp nhỏ. Một đời này, gặp được họ chỉ có một lần. Nếu không tốt ở lần đó, thì chắc rằng không còn cơ hội để tốt sau này.

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (8)
Với những em bé ở đỉnh Pha Luông

Tình yêu cũng như vậy. Người ta nghĩ, người ở bên cạnh mình là mãi mãi cho đến khi họ rời đi. Mà tình yêu cũng có nguyên tắc, khi đã rời bỏ đi được rồi là không còn đường quay lại. Nếu không biết vị tha, cảm thông ngay trong lúc yêu nhau, thì sau đó nó sẽ ra đi mà không có cách nào để quay lại. Tôi cũng dám chắc, những người đã chia tay, dù muốn dù không một lần họ cũng đã muốn quay trở lại. Nhưng nghĩ lại những câu nói buốt giá của đối phương, nghĩ lại những hành động mà đối phương đã làm, thì có quay lại cũng chỉ bằng thừa. Tình yêu một khi hết là hết, không nói thêm nhiều. Học cách thông cảm, vị tha trong lúc yêu nhau chính là bước tiền hôn nhân mà tôi cho là cần phải có.

Xem thêm: Kinh nghiệm leo đỉnh Tây Côn Lĩnh

Học được nhiều hơn

Phải nói là tôi học được quá nhiều thứ từ những chuyến du lịch, những bài học về con người, văn hóa, cảnh sắc tự nhiên ở nơi mà tôi đến. Trong chuyến hành trình xuyên Việt đó, tôi đã biết: học đàn Tính hát Then từ người Tày, học ngôn ngữ, học cách thêu thùa, học cách hái chè, học cách cắt lúa, học cách sử dụng dụng cụ nông nghiệp của người Dao đỏ, học cách giao tiếp với con người, học tiếng Anh từ người nước ngoài, rồi học được cả cái bản tính làm gì cũng phải tỉ mỉ, chỉn chu của người Dao đỏ.

homestay-thac-ban-gioc (5)
Học đàn Tính ở Cao Bằng

Xem thêm: Ngỡ ngàng vẻ đẹp của làng đá Khuổi Ky Thác Bản GIỐC, Cao Bằng

Có nhiều ước mơ lớn hơn

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ xuất bản một cuốn sách, và tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi vòng quanh Đông Nam Á rồi đi du lịch vòng quanh thế giới. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ kết hôn với người nước ngoài. Đó là tôi của những năm về trước.

Nhưng mà bây giờ, khi cuốn sách của tôi đã dần hoàn thiện, một nhà xuất bản đã nói họ đánh giá rất cao về cuốn sách của tôi, tôi cũng đang lập kế hoạch chi tiết để chuẩn bị đi Đông Nam Á vào năm 2021, và tôi cũng sẳn sàng yêu và kết hôn với một người nước ngoài nào đó nếu như tôi cảm thấy tính cách của tôi phù hợp với anh ấy. Những ước mơ này, dường như nó quá xa với một người như tôi. Nhưng mà bây giờ, tôi đã gần chạm đến. Đó là vì tôi đã có những chuyến đi du lịch bụi một mình. Tôi đã làm được rất nhiều từ những chuyến đi du lịch đó. Ước mơ của tôi cũng lớn dần, nó không chỉ xoay quanh chuyện cơm áo gạo tiền, mà nó xoay quanh việc tôi cần gì trong cuộc sống này. Những chuyến đi chắc chắn sẽ làm cho bạn thay đổi đi rất nhiều, tin tôi đi.

ly-do-phu-nu-nen-di-du-lich-mot-minh-truoc-khi-ket-hon (8)
Những đóa hoa mơ vào ngày tết Hà Giang

Đi là quá trình để ta tự hoàn thiện kỹ năng, học vấn của bản thân, tôi học được rất nhiều từ những con người tôi đã gặp trên đường. Tôi tự biết tôi thiếu chỗ nào và cần phải bù đắp cái gì để hoàn thiện bản thân mình hơn.

Tôi là người rất coi trọng văn hóa của một dân tộc. Tôi không nghĩ sau này tôi sẽ dạy con gái mình cách để đi lấy tiền của một người đàn ông, cách để khôn lõi trong ứng xử, cách để chiều chuộng người khác. Mà tôi nghĩ tôi sẽ dạy cho nó về nét đẹp của một nền văn hóa, biết yêu quý những điều nhỏ nhặt, biết quý trọng đồng tiền mà nó làm ra, biết tự yêu thương bản thân mình để được người khác yêu thương. Tôi cũng không nghĩ tôi sẽ dạy cho con gái mình biết hi sinh cho người khác, mà sẽ dạy cách biết giữ và buông những thứ không đáng. Có chồng rồi là sẽ có con, có ai từng nghĩ rằng sẽ học cách làm bố mẹ trước khi kết hôn chưa, hay là nghĩ thôi thì cứ cưới đại rồi sau đó thì muốn làm sao cũng được?

Người ta nói rất đúng, người thông thái nhất không phải là người thông minh mà là người đi nhiều nhất. Càng đi nhiều càng mở rộng kiến thức cho bản thân mình. Đừng đếm số tỉnh bạn đã đi, cũng đừng đếm số nước bạn đã đến. Quan trọng nhất vẫn là bạn biết bạn đã học được cái gì từ những con người bạn đã gặp. Bạn đã thay đổi như thế nào từ những câu chuyện bạn gặp trên đường. Như vậy chuyến đi du lịch mới có ý nghĩa.

Còn nhiều cái khác mà tôi không chia sẻ, chắc có lẽ hẹn gặp ở bài khác vì bài này viết hơi nhiều rồi. Cám ơn bạn đã đọc bài viết này!


Loading Facebook Comments ...