Vụt mất thanh xuân ở Hoàng Su Phì liệu có tiếc?

Thanh xuân trôi qua như mây trời, và thanh xuân của tôi lại trôi dạt trên những cung đường mà tôi đã đi qua. Thanh xuân năm nay tôi để cho nó trôi dạt vô định trên miền đất Hoàng Su Phì, cho những ngày thở ra khói và ngắm lúa.

Xem thêm: Cuộc phiêu lưu của người đẹp cùng chiếc xe cào cào lên núi Hoàng Su Phì
Nhà truyền thống của người Dao đỏ 
Đáng lẽ ra bây giờ tôi phải ở nhà Kinh Homestay, nhưng hôm nay anh Kinh lại không có ở nhà nên tôi phải ở nhà một người Dao đỏ khác. Tạ Quyên Homestay cũng là một ngôi nhà của người Dao đỏ, đây là ngôi nhà truyền thống của người Dao đỏ đã được kinh qua mấy đời. Sắc màu bên trong khá cổ kính và tôi thì chầm chậm thỏa sức để thụ hưởng vẻ đẹp ở nơi này.
Lạnh quá, quá lạnh, lạnh như thế này thì phải xuống ngay bếp để hơ lửa cho ấm thôi. Ngay bây giờ, tôi yêu lắm chiếc bếp có lửa hồng kia. Nó làm cho cơn rét buốt 4 độ của tôi tan biến. 


Gia đình này có tổng cộng 6 người. Anh Quyên, vợ anh Quyên, cha mẹ vợ anh Quyên và hai đứa con nhỏ. Họ quay quần bên nhau trong chiếc bếp cho ấm và rồi họ nấu cơm cho tôi ăn.
Quá lạnh, vợ anh Quyên đun cho tôi một nồi nước to đùng để tắm. Nước này sao mới ấm áp lòng người, tôi tắm trong bồn mà muốn ở luôn không ra nữa. Thời tiết bây giờ khiến cho con người ta bị tê liệt, quên đi mọi cảm xúc, chỉ biết nghĩ đến những gì đang diễn ra trước mắt, đó là lạnh lạnh lạnh và lạnh.
Tối hôm nay là tối đầu tiên tôi ở ngôi nhà đất của người Dao đỏ, tôi lạnh cóng mặc dù đã có đầy đủ chăn màn. Một giấc ngủ say nồng sau một ngày dài lăn lộn trên đường trường vất vả, tôi chỉ muốn nằm yên một chỗ để được ủ ấp hơi ấm thoát ra từ những chiếc chăn kia. Nhưng lạ thay, con mèo con ở bên dưới giường không cho tôi ngủ nữa, nó liên tục móc, meo và làm ầm lên nên tôi buộc phải thức dậy và rồi lôi máy tính ra gõ gõ và gõ.
Chị vợ anh Quyên dọn đồ cho tôi ăn. Vào buổi sáng, ở đây người ta hay chiên cơm ăn hoặc ăn mì. Cơm chiên kiểu người Dao đỏ, trong phần cơm này sẽ có cả rau, củ, mì. Tôi ăn xong họ làm tiếp cho tôi một phần xôi nếp. Họ nói với tôi rằng, hãy ăn đi cho no, xôi này được lùi vào tro cho chín, sau đó bóc ra và ăn khi còn nóng. Xôi nếp rất ngon nhưng bụng tôi đã đủ đầy, vì vậy tôi để dành đến tận trưa rồi mới ăn.

Thiên nhiên Thông Nguyên những ngày đầu đến
Hôm nay chị ấy sẽ dẫn tôi đi dạo một vòng. Chị ấy thả con trâu ra cày bừa còn tôi thì theo sau chụp ảnh. Nơi này thật là thanh bình, yên tĩnh hết sức. Nhìn xuống bên dưới đó chính là những thửa ruộng bậc thang đang trong mùa cuốc cỏ. Trâu bây giờ được thả ra để đi ăn chứ chưa được cày bừa. Trời quá lạnh nên bộ lông của chúng dựng đứng lên còn đôi mắt thì tỏ vẻ u sầu. Thời tiết ở nơi địa đầu này thật khiến cho con người ta cảm thấy tê liệt vô cùng.  Nhiều lúc yếu lòng, tôi ho lên vài cái và rồi phát hiện ra nơi này đã làm cho mình bị ốm. Qúa lạnh, sao dân ở đây có thể ra đồng làm việc được. Nghĩ một hồi rồi ngẫm, à, nếu không ra đồng làm việc thì họ sẽ lấy cái gì để mà ăn.


Tôi để trâu ăn ở đó, tôi mang máy ảnh đi dạo khắp nơi trong vùng này. Một người phụ nữ đang cuốc thửa ruộng bậc thang, trên lưng là em bé đang nằm ngủ. Rồi bỗng từ đâu có một người phụ nữ bắt đầu xuất hiện, mang theo cả mớ lá cọ trên người. Họ mang lá cọ về xây mái nhà, vì lá cọ khá bên nên được nhiều người dùng. Tôi chợt nhớ đến những ca từ ngọt ngào trong lời bài hát “Đi học”
“Hôm qua em tới trường 
Mẹ dắt tay từng bước 
Hôm nay mẹ lên nương 
Một mình em tới lớp. 
Hương rừng thơm đồi vắng 
Nước suối trong thầm thì 
Cọ xoè ô che nắng 
Râm mát đường em đi”

Nhậu với người Dao đỏ
Đã 2 ngày rồi tôi ở với gia đình anh Quyên, tôi rất khó để dứt khỏi ngôi nhà này. Có lẽ ở đây đẹp không chỉ thiên nhiên mà nó còn đẹp ở cái tình người. Thế nhưng, tối hôm nay một người đàn ông Dao đỏ khác sẽ rước tôi về nhà anh ấy. 
Năm 2016 tôi có dịp đi tham quan du lịch ở Đồng Văn, và thế là lúc đó tôi đã gặp ngay 10 anh dân tộc Dao đỏ, tôi mến ngay cái câu hỏi của một anh người Dao đỏ khi hỏi hướng dẫn viên: Bọn em phục vụ khách du lịch như vậy có ổn không anh? Em muốn biết khách có thực sự hài lòng về dịch vụ của bọn em hay không bằng cách để khách trả lời một vài câu hỏi….Tôi thực sự rất ấn tượng những con người như vậy, họ làm việc bằng tâm huyết, bằng tình yêu và bằng sự sống. Đi nhiều, nhiều khi học được ở những con người này sự tâm huyết trong chính cái nghề của mình. Và người đàn ông mà tôi kể đó chính là anh Kinh – chủ Kinh Homestay – người sẽ dẫn tôi về nhà trong tối nay.


Hôm nay là một buổi tối lạnh tầm 2 độ C, tôi lạnh đến nổi thở ra khói. Vừa về đến nhà họ đã dọn ngay một nồi lẩu lên rồi. Hôm nay chúng tôi sẽ nhậu, tâm tình, nói chuyện với nhau như anh em trong nhà.
Bắt đầu nhập cuộc, trên bàn có rất nhiều món ăn và tất cả đều là đặc sản của người Dao đỏ, món lẩu hôm nay được làm từ gà rừng và măng rừng. Đây là món lẩu đặc trưng của người Hoàng Su Phì và có lẽ tôi là người may mắn nhất khi được thưởng thức món lẩu kỳ cựu này.
Tối hôm nay, mọi người ngồi quay quần bên nhau, tâm sự cho nhau những câu chuyện đời, về cuộc sống của những người trên này như thế nào. Tôi yêu lắm những câu chuyện dân dã như vậy. Người miền núi khá thích uống rượu, và nếu đã xác định lên núi ở lâu bạn cũng phải trang bị cho mình khả năng uống rượu vô đối. Sống ở Hoàng Su Phì 8 ngày, tôi được luyện thành bậc thầy của các món rượu. Tôi có thể uống liền vài ly rượu mà không hề say sẫm mặt mày, có lẽ vì tôi đã quá quen với việc uống rượu ở trên này.
Rồi mọi thứ trôi qua một cách bình yên nhất. Mỗi sáng thức dậy tôi vẫn luôn chọn vị trí đắc địa nhất để có thể quan sát được tất cả mọi hoạt động của người Dao đỏ đang diễn ra. Phía sau nhà tôi đang ở là một dãy núi cao lưng chừng, phía trước là ruộng bậc thang chưa thay màu áo mới, phía hông bên phải là góc nhà của những người Dao đỏ khác, nhìn từ trên nhìn xuống tôi thấy rất nhiều ngôi nhà lợp lá cọ. Trời bắt đầu có những trận mưa phùn, nho nhỏ, li ti lách tách, khiến lòng tôi cảm thấy rung động. Phải chăng, Hoàng Su Phì đẹp là khi có mưa, phải chăng khi mây quấn quanh sườn núi khiến cho nơi này trở thành tiên cảnh.
Một ngày đẹp trời, không mưa, không nắng, anh Kinh chở tôi đi dạo khắp xã Thông Nguyên. Đi đến đâu có cái gì đó lạ lạ là anh đều dừng lại để tận tình giải thích. Tôi cực kỳ thích khung cảnh ở nơi này. Tôi đi qua rất nhiều cây vẩu, càng đi sâu vào núi thì một rừng vẩu xuất hiện, chúng che hết tầm mắt của con người. Cây vẩu là một dạng cây hơi giống cây tre, trúc. Ở đây vẩu được dùng để làm nhà là chủ yếu. Vẩu ở đây mọc chi chít, um tùm, làm thành bụi rậm, bởi vậy, lên Hoàng Su Phì bạn không chỉ thấy núi mà còn được nhìn thấy rất nhiều vẩu.

Thác Giang Hạ thiêng liêng và hùng vĩ
Nơi hoang sơ của núi đồi, một ngọn thác hùng vĩ xuất hiện. Nó làm cho thiên nhiên nơi này vốn đã hùng vĩ nay lại càng trở nên kiêu sa mỹ miều. Hôm nay tôi được anh Kinh dẫn đi thăm thác. Một thác nước khá cao và rộng.
Đường đi đến ngọn thác này khá xa xôi, phải vô rừng, vô núi vì vậy mà nếu như không có người bản địa thì bạn rất khó nhìn thấy ngọn thác này. Anh Kinh bảo với tôi rằng, nếu như đi đúng vào mùa mưa thì nước từ trên cao chảy xuống ào ào. Mùa này tuy không có mưa nhưng nước chảy siết khiến cho tôi cảm thấy bị choáng ngợp, nhỏ bé giữa một vùng trời.


Giữa mãnh rừng xanh ngát, một ngọn thác thiêng liêng xuất hiện, chúng xoa đi mọi nỗi lo toan của con người trước sự hùng vĩ của thiên nhiên. Về Hoàng Su Phì thì nhớ ghé thăm thác Giang Hạ ở Thông Nguyên.
Lễ cấp sắc của người Dao đỏ
Bon chen cùng với những mảnh ghép tuyệt đẹp của thiên nhiên, đó chính là những lễ hội văn hóa vô cùng tuyệt vời của người Dao đỏ. Thật tình mà nói, thiên nhiên nơi này là vô đối rồi, nhưng nếu là tôi thì tôi sẽ yêu văn hóa còn hơn cả thiên nhiên.
Lễ cấp sắc của người Dao đỏ là một lễ hội lớn nhất của người Dao đỏ. Đây là lễ hội được tổ chức để cấp sắc cho đôi vợ chồng đã cưới lâu năm. Sau khi đi thăm thác về, tôi được anh chở xuống tham gia lễ hội cấp sắc.
Bên ngoài nhìn vào thì có vẻ đáng sợ thật, thầy cúng bận đồ đỏ tía, đừng trước bàn thờ nói thứ ngôn ngữ mà tôi không thể nào hiểu nỗi. Tất cả họ là người Dao chỉ có tôi là người Kinh vì vậy khi họ giao tiếp với nhau tôi không thể nào hiểu nỗi. 


Lễ hội cấp sắc diễn ra trong rất nhiều ngày và cái mà tôi cảm thấy đặc biệt nhất trong lễ hội đó chính là trước 52 ngày của đôi vợ chồng cấp sắc, họ phải nhịn chuyện tình dục, không được ngủ cùng nhau nếu không sẽ không thể nào làm ăn tốt được sau lễ hội. Ngồi dưới bếp lửa, những anh người Dao kể cho tôi nghe về một vài sự tích của lễ hội. Kể đến vụ 52 ngày nhịn tình dục mà tôi cười tá lả, tôi bảo lại với họ rằng, sao các anh có thể chịu nhịn tình dục đến thế được nhỉ? Em đọc đâu đó có một bài báo nói rằng đàn ông có thể nhịn chuyện tình dục tối đa là 3 ngày còn phụ nữ thì 1 tuần. Nếu như 52 ngày mà vợ chồng không quan hệ tình dục thì sao sống được. Rồi các anh ấy bậc cười khay khảy lên, thế em không làm dâu người Dao được rồi, thế mà bọn anh có thể nhịn được đấy!!!
Lễ cấp sắc của người Dao đỏ diễn ra đến 4 ngày, và 4 ngày tôi đều tham dự nhưng không đủ. Tôi không thể tham dự hầu hết lễ hội vì tôi bận đi tham dự một đám cưới khác ở bên một quả đồi khác. Bởi vậy, mà sáng hôm nay tôi sẽ làm một thủ tục khác để đi đến một chân trời mới!

Đường đi dự đám cưới xa xôi cách trở
Để đi dự đám cưới của người Dao đỏ, chúng tôi phải xuất phát từ thôn Nậm Hồng rồi di chuyển đến thôn Nậm Khòa. Đường đi khá xa xôi cách trở vì vậy mà sáng nay tôi phải dậy thật sớm để di chuyển.
Sáng hôm nay bầu trời trong xanh và xinh đẹp, tôi dậy sớm hơn mọi ngày để thay ngay bộ đồ của người con gái Dao đi ăn đám cưới. Thật ra thì bận đồ thường cũng được thôi, nhưng tôi muốn có một chút gì đó văn hóa của người Dao, và cũng muốn được sống như người Dao, mong không ai nhận ra tôi là người Kinh trong đám đông đó.
Vậy là bộ trang phục của con gái Dao đã được chị Cối – vợ Anh Kinh khoác ngay lên người tôi. Bộ trang phục với hai màu đen đỏ chủ đạo. Trang phục nhìn vậy chứ khó mặc lắm, và mặc xong rồi cũng rất dễ tuộc ra khỏi người, vì vậy phải thắt chặc nếu không sẽ rơi mất.


Đường đi dự dám cưới nào có dễ dàng. 6h sáng chúng tôi xuất phát. Đường đi xa xôi cách trở lắm. Anh Kinh chở tôi qua những ngọn đồi, đường đất lầy lội khủng khiếp, thỉnh thoảng có một vài nơi đi qua khiến tôi phải nhịn thở nếu không tôi nghĩ tôi sẽ chết tại nơi này. Đoạn đường quá nguy hiểm, mép đường nhỏ xíu và xe của chúng tôi thì quá to, mép nhỏ như thế nhưng còn bị lầy lội khi có trận mua ập đến, tôi nhìn qua bên kia thấy có thung lũng bên dưới, nếu lỡ may trượt chân xuống thì không còn đường mà quay về. 
Đã thoát khỏi đoạn đường nguy hiểm, từ trên cao nhìn xuống, tôi nhìn thấy những thửa ruộng bậc thang tròn nằm đó đứng ngó lên. Chắc tôi phải thốt lên thôi, sao nó có thể om om và xinh xắn đến thế. Cái vốn liếng ngôn ngữ hẹp hòi bây giờ của tôi không thể nào diễn tả được cái vẻ đẹp của thiên nhiên nơi này. Những giải ruộng bậc thang nối liên tiếp nhau, từ trên đỉnh ruộng bậc tháng xuống dưới chân núi, chúng cứ uốn lượn trải dài không có điểm dừng. Thật là xinh đẹp, thật sự chúng quá xinh đẹp, thiên nhiên nơi này sao có thể hoàn mỹ đến thế.
Đường xấu nhưng cảnh đẹp, bởi vậy mà tôi vẫn cứ ung dung chiêm ngưỡng cái vẻ đẹp của núi đồi mặc dù nguy hiểm. Vì quá ung dung nên chiếc khăn đội đầu của tôi nó cũng bay cùng gió từ lúc nào mà tôi không hay. Anh Kinh buộc phải cho tôi xuống để quay lại kiếm chiếc khăn đội đầu.
Bộ đồ truyền thống của người Dao đỏ rất ít khi giặc, nhiều khi mặc đã 2 năm rồi mà chỉ có 2 lần giặc. Sỡ dĩ có chuyện như vậy là vì loại vải này khi giặc ra sẽ bị loang lỗ màu, làm cho chúng không còn nguyên si như hình dạng ban đầu. Bởi vậy, nếu chiếc khăn được nhặt từ trong bãi đống bùn lầy thì xác định phải bỏ, rất may, chiếc khăn của tôi rơi rớt ở đường đất nên không sao.

 Lạc lối giữa Nậm Khòa để dự đám cưới người Dao đỏ
Mất khoảng 3 tiếng đồng hồ chúng tôi mới đi đến được nơi dự đám cưới. Trên đường đi chúng tôi cũng gặp được rất nhiều người cũng đi dự đám cưới như tôi. Họ không đi xe máy mà đi bộ. Tôi nghĩ họ đi bộ thì đúng thôi vì đường đi rất nguy hiểm, chỉ có thanh niên trai tráng mới dám đi xe trên cung đường này.
Một buổi sáng đẹp trời, tôi đến Nậm Khòa để dự đám cưới. Vừa mới xuống xe một cái là tôi chạy ngay vào cái đám đông đang đứng để chụp hình. Tôi bận đồ Dao là thế, nhưng người ta vẫn phát hiện ra tôi là người Kinh, chắc có lẽ vì họ thấy tôi cầm máy ảnh, cầm chân máy ảnh và biết tôi đang đi quay phim và chụp hình. 


Rất nhiều người đến đây để dự đám cưới. Họ bận bộ đồ truyền thống của người Dao đỏ, họ nói với nhau bằng thứ tiếng Dao đỏ vì vậy mà tôi rất ít hiểu.
Trong khi chờ giờ tốt, mọi người đứng ở ngoài trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Tôi khá thích cái không gian này, nơi có rất nhiều người dân tộc và cũng đang diễn ra một buổi lễ khá quan trọng của 2 con người.
Tôi dơ ngay máy ảnh ra và mời mọi người vào để tôi chụp ảnh, trong giây phút ấy tôi chợt nhìn thấy rất nhiều người đứng vào hàng tôi chỉ định để chụp. Họ rất thích chụp ảnh, có những người cả đời chưa chụp tấm ảnh nào và bảo tôi chụp xong rồi nhớ rửa ảnh dùm họ. Có những người, đi dự đám cưới mà phải đi bộ cả ngày mới đến được nơi cưới. Miền núi, vì đường đi xa xôi cách trở, bởi vậy khi họ đã gặp nhau được rồi thì họ sẽ trao cho nhau bằng tấm chân tình. 

VIDEO VỀ KINH NGHIỆM DU LỊCH HOÀNG SU PHÌ


Đám cưới mà tôi tham dự là đám cưới của 2 bạn rất nhỏ tuổi, chú rể sinh năm 1995 và cô dâu sinh năm 2005. Họ đã có với nhau 1 đứa con 3 tuổi, họ lấy nhau lâu rồi nhưng phải đợi cho cô dâu đủ 18 tuổi thì mới cưới. 
Đám cưới của người Dao đỏ họ không làm trại như người Kinh mình, họ cũng làm lễ cúng bái và làm tiệc. Đồ ăn trong đám cưới được đựng bát bát khiến tôi ngỡ ngàng. Người ta nấu rất nhiều, và đem đồ lên ăn rất nhiều. Người ta cũng uống nhiều rượu và rồi tôi cũng uống nhiều từ lúc nào không biết.
Trong cái không gian quá ư nhiều cảm xúc, tôi nhìn ngang nhìn dọc thấy toàn là người Dao, họ xì xào với nhau bằng tiếng Dao và rồi cười nói với nhau bằng tiếng Dao. Những ly rượu được rót ra và rồi được thay thế bằng những ly rượu khác, rượu cạn rồi lại tiếp tục uống. Họ uống rượu như uống nước lọc và tôi cũng phải tập uống để hiểu được văn hóa ở nơi này.
Hôm nay có rất nhiều bạn trẻ đến tham dự đám cưới, vì vậy mà họ ngồi xóm xít nhau để chuyện trò và rồi hát Páo Dung cho nhau, nếu sau khi hát mà hợp nhau thì có lẽ đám cưới sắp tới sẽ là đám cưới của họ. Tôi rất nể phục trò chơi này, bởi vì, đối với tôi mà nói nó rất khó. Nếu phải ngồi đó mà nghĩ và hát một điều gì đó thì thực sự rất khó khăn, thế mà trong đám cưới, có một đôi họ cứ ngồi đó hát đến sáng đêm.

VIDEO HÁT PÁO DUNG


Họ tổ chức cưới từ lúc 9h sáng ngày hôm nay đến mãi 9h sáng hôm sau mới dừng. Cả buổi đêm họ ngồi với nhau, uống rượu và giải bày tâm sự. Đêm khuya, tôi không thể nào trụ nổi nên đành phải kiếm chỗ đi ngủ. 
Và thế là cuối cùng đám cưới cũng kết thúc. Người người chúc cô dâu chú rể và lần lượt ra về. Nhà cô dâu chú rể cho mỗi người đi dự đám cưới xôi nếp kẹp với rượu mang về. 
Đám cưới kết thúc, trong tôi có quá nhiều cảm xúc lưu đọng lại. Hình ảnh của cả gia đình cô dâu chú rể, hình ảnh của những người khách tham dự đám cưới. Những con người mà đời tôi chỉ có thể gặp một lần và rồi nếu di chuyển ra khỏi nơi này thì mãi mãi sẽ không được nhìn thấy họ nữa. Tôi phải lấy máy ảnh ra, ghi lại hết hình ảnh, những cuộn phim nhỏ ở nơi này, bởi vì nó là một phần của tuổi trẻ, của thanh xuân tươi đẹp tôi đã có.
Ngày rời khỏi đám cưới, tôi mang trong mình sự nuối tiếc. Tôi ước gì mình có thể tham dự được cái lễ mà cô dâu đang trùm chiếc khăn màu đỏ lên đầu. Nhưng thôi, dù gì cũng đã tham gia được một phần rồi, cũng mãn nhãn rồi.

Chinh phục đỉnh Chiêu Lầu Thi cao 2403m
Hành trình cuối cùng trong chuyến đi và cũng có thể nói đây là hành trình đầy thú vị của tôi khi đến với Hoàng Su Phì đó chính là lúc đi chinh phục đỉnh Chiêu Lầu Thi cao 2403m.
Một buổi sáng đẹp trời nọ, anh Kinh dẫn tôi đi chinh phục Chiêu Lầu Thi. Tôi nhìn trên mạng thấy mây rất đẹp, nhiều người đã check in ở nơi này và khen nơi này khá lý tưởng để săn ảnh. Là người thích cái đẹp thì không lý do nào tôi lại bỏ qua đỉnh Chiêu Lầu Thi này cả, và thế là tôi dụ anh Kinh leo đỉnh Chiêu Lầu Thi với tôi.
Xét về mặt thể lực, người như tôi không phải là mạnh nhưng cũng không phải yếu. Với sức khỏe kiểu này, tôi hoàn toàn có thể leo lên Chiêu Lầu Thi mặc dù thời tiết đang rất lạnh. Và thế là một buổi sáng sớm mai, chúng tôi chạy xe máy từ nhà đến ngay với chân núi.
Đường đi qua Chiêu Lầu Thi cực đẹp, mùa này những đóa hoa tam giác mạch vẫn còn lưu luyến chưa muốn rời khỏi nhân gian, vì vậy nó biến thành một tấm lụa trắng sắc hồng rạng rỡ. 


Chúng tôi đi qua rất nhiều con suối nhỏ, những đỉnh núi cao, những thửa ruộng bậc thang xinh xắn. Đường đi lên Chiêu Lầu Thi tuy có xa xôi nhưng nó lại khiến lòng tôi vô cùng dịu ngọt.
Dừng lại một ngôi nhà để ăn uống trưa và tiếp tục cuộc hành trình của mình. 2 tiếng đồng hồ cho cung đường này rồi, trời đã bắt đầu có nhiều mây và bây giờ chúng tôi đang di chuyển xe máy dần lên đỉnh Chiêu Lầu Thi.
Sương mù dày đặc, bên đường là những hàng cây đã bị những tản băng che lấp mầm sống. Chúng không có lá mà thay vào đó chính là sự lạnh lẽo của băng giá. Tôi phải gọi hoa ở nơi này là hoa băng thì đúng hơn, vì hoa hầu như đã bị băng che lấp hết khiến cho nó không thể nào nảy nở ra được.
Một đoạn đường quá xa, dốc khúc khuỷu, tôi ngồi phía sau chân tay run cầm cập. Thỉnh thoảng bên đường vẫn thấy người ta đang chăn dê, cảnh vật tuy có chút hoang vắng nhưng nó cũng quện chặt thành một lớp màu của hoang dã. 
3 tiếng rồi, vậy là tôi đang ở dưới chân núi Chiêu Lầu Thi, và bây giờ dưới chân núi tôi đã hét ra khói. Tay chân tôi run cầm cập vì trời lạnh giá. Dưới này tất cả đã đóng thành băng tuyết, và bây giờ hãy dùng hết sức lực của mình để di chuyển lên đỉnh. Ổn sẽ ổn thôi, đường đi không khó lắm đâu, quan trọng chỉ là bước chân thôi mà. Đường đi càng ngay càng lên cao, và tôi bắt buộc phải dùng sức mạnh của cơ thể để lết lên đến nơi.

Xem thêm: Mũ bảo hiểm online
Một Hoàng Su Phì trong mơ là đây, thế là cuối cùng tôi đã được nhìn thấy chóp đỉnh với dòng chữ to tướng “Chiêu Lầu Thi 2403m”. Thật cảm động, cuối cùng tôi đã chinh phục được ngọn núi cao thứ 2 ở Hoàng Su Phì rồi, tôi hét thật to, nhìn xuống dưới không thấy biển mây, chỉ thấy sương mù nhưng lòng tôi cảm giác vô cùng thỏa mãn. Thế là đôi chân nhỏ bé này đã đi đến được nơi này, hoàn thành nhiệm vụ rồi bây giờ hãy hét to hơn nữa đi nào.
Hoàng Su Phì một buổi chiều dịu nhẹ, tôi cho hết đồ của mình vào chiếc balo để chuẩn bị di chuyển sang một vùng đất mới. Tôi buộc phải gạt bỏ hết cái cảm xúc lưu luyến của mình mới ra khỏi được vùng đất có nhiều nét đẹp này. Nơi này thật sự đã cho tôi quá nhiều sự trải nghiệm, bài học về con người, thiên nhiên và cuộc sống. Hoàng Su Phì trong đôi mắt của nhiều người là khác nhau, và với tôi nó là một phần thanh xuân đã bị đánh mất ở nơi này. Tôi yêu nó, đó là một kỷ niệm đẹp mà tôi nghĩ tôi sẽ giữ nó mãi ở trong tim như một vật bấu không bao giờ bị đánh cắp. Thanh xuân của tôi ở tại nơi này, tình yêu của tôi ở tại nơi này. Bị nó cướp đi thanh xuân thì cũng đáng, đáng lắm chứ, Hoàng Su Phì!

Loading Facebook Comments ...