Mẹ ơi con lại bỏ nhà đi rồi, lần này sương gió Hoàng Su Phì làm con tê tái!

Mẹ ơi!

Một giấc ngủ ngon sau 1 ngày ở Hoàng Su Phì! Hai con mèo ở dưới giường nó đang đùa giỡn lôi cái chăn của con ra làm con tỉnh giấc. Con thức dậy và bắt đầu lôi máy tính ra gõ gõ. Cơ mà con lạnh quá mẹ ạ, 10 đầu ngón tay của con đã buốt giá cả rồi. Tư thế gõ máy của con bây giờ nó ngô nghê lắm. Con đắp 2 cái chăn dày trên đầu, con bận 3 cái áo ấm có độ dày bằng lớp mỡ của con, vậy mà tay chân con vẫn đang run cầm cập, không thể bước nỗi ra khỏi chiếc giường này!

Chỉ sau 1 đêm, mà con đã ở ngay một nơi khác của đất nước mình. 00.00 ngày 28.1.2018, con đáp chuyến bay đến Hà Nội và rồi về thẳng khách sạn Thanh Sơn gần đó. Mùa này sao mà nó lạnh đến thế, bây giờ là 10 độ và người ta dự báo nhiệt độ có thể xuống thấp hơn thế nữa.

Xem thêm: Bỏ nhà đi được gì hở mẹ

Con đi liền không ở Hà Nội quá lâu bởi vì con thương chỗ khác nhiều hơn thương Hà Nội. 12h con chờ người Hoàng Su Phì Hà Giang ra đón. Mẹ biết không, người đón con là một anh dân tộc người Dao,anh ấy có chiếc xe khá oách và chân con quá ngắn leo lên không nỗi. Anh ấy làm con nhớ đến những chàng trai Mông ở Đồng Văn vô cùng!

Thế rồi anh ấy đưa con đi đến tận cùng của trái đất. Cha mẹ ơi, đời con đã đươc biết bao nhiêu nam thần chở, nhưng con nghĩ chưa có nam thần nào có tốc độ lái xe phê pha như anh ấy.

Anh người Dao đập chai lái xe phóng như điên lao về phía trước, bên phải là biển núi và bên trái là vực thẳm. Đường trên Hà Giang thì không như đường ở đồng bằng, nó nhỏ xíu và ngoằn ngoèo như con rắn. Trời ơi, mẹ ơi con chưa muốn chết. Tim con nó run cầm cập, nước mắt nước mũi con nó giàn dụa ra cả rồi!

Cơ mà mẹ có biết không, anh ấy chở là chở như vậy, con la lên là anh đi chầm chậm thôi chứ tim con yếu, cơ mà trong lòng con thầm bảo: Thôi anh vặn ga hết công suất đi để con hiểu cái cảm giác được ngồi sau lưng một nam thần người Dao là như thế nào!

Rượu dê ở miền núi, nhìn ghê vậy thôi chứ ngon lắm!

Hà Giang một chiều 8 độ, con ngồi sau con lạnh đến ngợp người. Con đi qua cái gọi là cổng trời, đỉnh núi bắt đầu bị sương quấn quanh dày đặc. Núi liên tiếp núi và cũng chả có một cái nhà nào cả. Sự hùng vĩ của núi đồi Hà Giang là đây. Run đến lạnh xương sống.

Anh ấy chở con đến Làng dân tộc người Dao đỏ, hôm nay con sẽ ở đây để chìm vào cái làng văn hóa này. Người Dao đỏ ở xã Thông Nguyên huyện Hoàng Su Phì. Họ bận trang phục màu đen và đỏ có quấn khăn trên đầu, họ giao tiếp với nhau bằng thứ tiếng Dao mà con không hiểu và họ nói với con bằng tiếng Việt.

Hái cọ ở Hoàng Su Phì

Tối hôm ấy, con ngồi quay quầng bên bếp lửa hồng, con thật chả muốn ra khỏi chiếc bếp này tí nào. Lạnh quá con làm biếng tắm, bởi vậy sau khi ăn cơm xong con lên ngay dường để đắp chăn ngủ luôn.

Người Dao đỏ theo chế độ mẫu hệ, khi người chồng lấy người con gái Dao xong sẽ về ở rể, và họ buộc phải đổi lại giấy khai sinh của mình sang họ của người con gái đó, và đương nhiên các con của người Dao cũng đều theo họ mẹ luôn.

Em bé người Dao đỏ

Con được một chị người Dao dẫn đi chơi xa, con nhìn thấy những con trâu đang cố gặm cỏ trong cái tư thế vô cùng hài, tất cả râu và bộ lông của chúng nó đều đã dựng đứng lên cả rồi. Chúng nó quá lạnh trong cái thời tiết khắc nghiệt như thế này, chúng nó khiến con nhớ đến những con trâu con bò ở miền Tây, nơi mà con đã từng đi qua.

Em trâu này run người hết rồi!

Con ở 1 ngày bên gia đình của anh Quyên sau đó con chuyển sang một homestay vô cùng mới đó là homestay của anh Kinh cũng người Dao. Tối hôm qua con được anh ấy phi con xe cào cào đến rước về. Vào buổi tối, anh em đã có cuộc trò chuyện thân mật về cuộc sống của người Dao ở trên này. Con biết được nhiều thứ lắm mẹ ạ, nhưng mà con sẽ từ từ kể cho mẹ nghe. Tối hôm nay con đã say rồi, lên miền núi là phải biết uống rượu vì vậy mà con đã tập uống rượu từ lúc ở đồng bằng. Tối hôm qua con nghĩ con uống liền 20 ly rượu miền núi. Người con lâng lâng, con ngồi nhậu với 5 anh dân tộc Dao và rồi mệt quá nên con vào nhà ngủ.

Sáng hôm nay là một buổi sáng vô cùng đẹp ở Hoàng Su Phì, bởi vì quá lạnh nên con đã thức dậy rất sớm. Vào buổi sáng, khi con bước ra khỏi căn phòng của mình, con nhìn thấy rất nhiều thứ mà đời con chưa từng thấy bao giờ. Đứng từ homestay nhà anh Kinh con nhìn ra xa đó là một mảng sương dày đặt. Bên dưới nhà là những hồ nước rộng, một vài ngôi nhà được đắp bằng lá cọ. Ngoài vườn, hoa đào đã bắt đầu nỡ rộ. Những giọt sương dày đặt còn đọng trên những nụ hoa màu hồng duyên dáng ấy. Bên trên là ruộng bậc thang cao vút, mùa này không phải mùa lúa vì vậy mà nó không có lúa, nhưng cái hình dáng của nó cũng vô cùng đẹp.

Xem thêm: Lạc đường mãi thì cũng có ngày về nhà phải không mẹ?

Sáng nay rất tĩnh lặng, con vô cùng thích cái không gian này. Sáng nay con sẽ cùng những người Dao tham gia lễ hội cấp xác của người Dao, câu chuyện như nào thì con sẽ kể cho mẹ nghe ở bài khác nhé!

Loading Facebook Comments ...