Lạc trôi về Đà Lạt, ngắm trọn vẹn vẻ đẹp của thành phố sương mù (Phần 1)

Lạnh, hai bàn tay tôi run cầm cập, hai hàm răng tôi va chạm vào nhau liên tục, tôi cố kiềm nén cái cảm xúc của mình để vượt qua chiếc đèo Prenn dài 11km, bước vào một thế giới kỳ dịu, nơi mà người ta vẫn gọi là thành phố sương mù, thành phố của hoa, của tình yêu – Thành phố Đà Lạt.Tôi còn nhớ, tôi đi Đà Lạt đến nay đã là lần thứ 3, lần đầu tiên, đó đơn thuần là chuyến du lịch thực tập thực tế cùng thầy cô trong khoa. Rồi một ngày nọ tôi cũng đi xe khách lên Đà Lạt một mình…Nhưng tất cả những ký ức ấy dường như không để lại ấn tượng gì nhiều trong lòng tôi, phải đến lần này, lần thứ 3, khi tôi tự đi xe máy từ Sài Gòn lên TP Đà Lạt thì tôi mới biết vùng đất kỳ lạ xứng đáng được xếp vào danh sách đỏ các thành phố quý hiếm của Việt Nam, và những người Việt Nam như chúng ta cần phải đến Đà Lạt ít nhất một lần trong đời trước khi chết. Chào mừng bạn đã đến với thành phố mộng mơ – Thành phố Đà Lạt!

Xem thêm: Kinh nghiệm du lịch Đà Lạt tự túc 5 ngày 4 đêm chỉ với 1 triệu 500 nghìn đồng

Đường đi vào phố núi có khó như người ta vẫn nghĩ?

Người ta thường bảo đường đi lên phố núi Đà Lạt quanh co gấp khúc, nếu như tay lái không vững thì dễ rơi xuống vực thẳm. Nghe thì đáng sợ thật, nhưng mà tôi nghĩ người ta đi được thì mình cũng đi được thôi.

Ngày ấy, tôi lái xe máy từ Sài Gòn lên Đà Lạt, đường đi cũng không có gì là khó khăn. Thời gian đi từ Sài Gòn lên Đà Lạt trung bình là 8 tiếng, nếu bạn lái xe chậm hơn một chút có thể là 10 tiếng tùy khả năng tra Google Maps của bạn. Tôi nhớ, tôi đi qua 3 cái đèo chính: Đèo chuối, đèo Bảo Lộc ở Bảo Lộc, cuối cùng là đèo Prenn trước khi vượt qua TP sương mù. Trong 3 chiếc đèo này, đèo Bảo Lộc và đèo Prenn là khó chinh phục hơn, hai đèo này có chiều dài 10km, đường đi quanh co, gấp khúc, có những khúc cua rẻ bạn phải thật sự bình tĩnh. Theo tôi, thì bạn cứ giữ bình tĩnh, đi chậm nhất khi lên đèo là được.

Kỷ niệm mà tôi nhớ nhất trong lần đi Đà Lạt này là phải vượt qua đèo Prenn một mình vào lúc trời đã gần tối. Tôi đi khá chậm vì vậy mà khi đến đèo Prenn mọi thứ dường như là tối sầm. Đèo cao cao, đường đi thì gập ghềnh, chỉ có mình tôi và có Tây balo khác cũng đang đi. Tay chân tôi run cầm cập vì trời khá lạnh, càng lên cao không khí càng lạnh, mà lạnh lúc này là lạnh vì sợ hãi. Đi mãi đi mãi thì đôi mắt tôi cũng đã thay bằng vệt sáng mới, đó là những ánh đèn điện vàng rực, những bông hoa cẩm tú cầu xinh xắn, theo đúng nghĩa của nó, một Đà Lạt mộng mơ, TP của hoa đang xuất hiện trước mắt tôi.

Nhà ngoại homestay xinh đẹp và cổ kính

Du lịch Đà Lạt nên ở đâu? Tôi không lo lắng về vấn đề này lắm đâu vì ở Đà Lạt có khá nhiều khách sạn, nhà nghỉ, homestay cho tôi chọn. Tôi tìm tìm trên mạng khá nhiều nhưng cũng chưa ưng ý cho lắm. Tôi lại lướt lướt facebook của mình rồi nhìn thấy một anh Blogger du lịch khác giới thiệu Nhà Ngoại homestay ở đường Đào Duy Từ, tôi tò mò nên vào hỏi thử.

Nhà Ngoại homestay là một căn nhà nhỏ bằng gỗ, rất cổ kính. Điểm nổi bật nhất của Nhà Ngoại homestay là con đường đi vô nhà, phải dùng xe máy vượt lên con dốc cao hơn 60 độ, tay lái của bạn phải chắc chắn thì mới đỡ hồi hộp. Tôi nghĩ nếu là dân phượt thì sẽ rất yêu thích con đường này.

Nhà Ngoại Homestay khá cổ kính, trong nhà trưng bày những đồ vật rất cổ kính, đúng chất là nhà của ngoại. Căn phòng của tôi là một căn phòng nhỏ, bên trong được làm bằng gỗ. Tôi rất thích căn phòng này, ấm cúng, yên tĩnh và vô cùng ngọt ngào. Ánh đèn điện màu vàng chiếu xuống giường, trời mưa, tôi nhìn ra khung cửa sổ có khóm hoa dã quỳ xinh đẹp.

Nếu có ghé Đà Lạt mộng mơ, thích ở những ngôi nhà ấm cúng như tôi đã ở, bạn có thể liên lạc với thông tin như sau:

SĐT: 090 396 44 35

Địa chỉ: 43b/3 Xuân An, Đà Lạt

Mùa hoa dã quỳ ở Đà Lạt

Tôi còn nhớ, trong chuyến đi gần nhất ở Gia Lai, tôi đã có một bài viết về mùa hoa dã quỳ ở Gia Lai, dã quỳ ở Gia Lai đẹp đến nổi khiến trái tim tôi không ngừng day dứt khi về Sài Gòn. Thế nhưng, Ngoài Gia Lai, bạn có thể lên Đà Lạt để ngắm hoa dã quỳ miễn phí.

Đà Lạt có nhiều dã quỳ lắm, nhưng dã quỳ ở Đà Lạt không mọc đẹp như ở Gia Lai, tuy nhiên nó vẫn mọc từng khóm từng khóm một khiến ai cũng phải nao lòng.

Con đường bạn đi từ Sài Gòn đến Đà Lạt, theo quốc lộ 20 sẽ có rất nhiều hoa dã quỳ. Hoa dã quỳ mọc chi chít ngoài đường lộ, bạn có thể dừng lại để chụp hình, check in Đà Lạt vào mùa này.

Đi xe máy lên Đà Lạt mùa này thực sự rất tuyệt vời, giữa hai bên đường là núi non và hoa dã quỳ. Tôi rất thích những dãy núi liên tiếp nhau, cái không khí lạnh đã khiến cho vùng đất linh hồn này hình thành rất nhiều mây và sương mù trên đỉnh núi. Cứ thế cứ thế, tôi đi chậm thật chậm để thưởng thức vẻ đẹp kỳ vĩ và nên thơ ở Đà Lạt.

Chợ đêm Đà Lạt – trái tim của TP Đà Lạt

Vào buổi tối, tôi lạnh cóng, vượt qua một đoạn đường dài thật dài từ Sài Gòn đến Đà Lạt tôi đã mệt ứ hơi,check in xong homestay thì tôi và người bạn gái của tôi di chuyển ngay ra chợ đêm Đà Lạt.

Chúng tôi bước lên chợ đêm lúc đó là vào thứ 4, vì vậy ít người qua lại, tôi thì rất thích khung cảnh này, không bon chen với đời. Tôi và cô ấy đi vào một quán trong chợ, chọn ngay món hủ tiếu ăn cho no. Lạnh lắm, vì vậy mà ăn bao nhiêu cũng hết. Đồ ăn ở Đà Lạt không quá đắt đỏ đâu, tôi nhớ tôi và cô ấy ăn một vài món ăn vặt: bánh tráng, bắp xào, xiên que mà đâu có mấy chục nghìn đồng. Trời lạnh vì vậy mà nó thôi thúc cái bao tử ăn mạnh, ăn nhiều và ăn liều, ăn không nhìn người đối diện.

Đêm nay Đà Lạt rất lạnh, tôi và cô ấy đi dạo trên TP ngàn hoa, lạnh quá, khói từ những người xung quanh bốc hơi sang chúng tôi. Tôi nhìn thấy rất nhiều người bán đồ ăn ở Đà Lạt, à, thì ra những người này phần lớn không phải là người gốc Đà Lạt, họ hầu hết là người miền Trung, miền Bắc đi vào. Bởi vậy, đồ ăn ở Đà Lạt cũng không hẳn là những món ăn có nguồn gốc từ Đà Lạt, đó là đặc sản từ miền Trung, miền Bắc thì nhiều hơn.

Những “nụ hoa khổng lồ” ở TP sương mù

Buổi tối Đà Lạt lạnh lắm, chúng tôi đi dạo chợ đêm xong rồi nên tiếp tục đi bộ ra Hồ Xuân Hương để ngắm cảnh. Lúc này là buổi tối, mặt Hồ Xuân Hương tĩnh lặng như tờ, những người yêu nhau thì nắm lấy tay nhau, cõng nhau, đèo nhau trên đường, tôi nhìn sang người bạn gái của mình, hay là mình cũng nắm tay nhau như các bạn ấy nhỉ rồi cười haha. Ai lại làm thế, có phải les đâu mà làm.

Trời Đà Lạt lạnh lạnh, từng đợt từng đợt gió lùa vào trong người tôi. Không đeo khăn, không đeo tất, không bận áo ấm, không đội nón ấm trên đầu thì chắc tôi chết cóng giữa Đà Lạt. Đứng bên đường, tôi nhìn thấy những nụ hoa to khổng lồ của thành phố sương mù. À, nói thì hơi to tác, chứ thực ra nó là 2 công trình kiến trúc hết sức nổi bật của Đà Lạt – Biểu tượng hoa dã quỳ và hoa Atiso lớn nhất Việt Nam.

Nằm ẩn bên trong hai nụ hoa khổng lồ này là những quán café, trung tâm siêu thị của Đà Lạt. Nó là một mô hình siêu thị thu nhỏ, buổi tối, những ánh đèn điện phát ra từ hai nụ hoa này đẹp lắm, đẹp lung linh và huyền ảo. Ai lên Đà Lạt cũng phải ghé đến Quảng Trường của Đà Lạt để check in thử một lần những đóa hoa xinh đẹp này.

Bên dưới Quảng trường, những người chị, người mẹ đang bán bánh tráng trộn, bánh tráng nướng, sữa đậu nành, chúng tôi cũng uống sữa đậu nành nóng giữa lòng Đà Lạt. Phía xa xa, các cậu cu nhỏ đang chơi trò chơi trượt patin, cái trò chơi mà mỗi lần tôi chơi là hình như gãy hết 1 nữa thân người. Trời Đà Lạt vào đêm, ngồi ở quảng trường và uống sữa đậu nành của Đà Lạt, thật còn gì bằng.

Hồ Suối Vàng xen lẫn rừng thông

Sáng hôm nay trời Đà Lạt đẹp thật, chúng tôi dậy rất sớm, trong lúc Đà Lạt vẫn còn ngủ yên. Người ta bảo, nếu sáng sớm dậy sớm ở Đà Lạt sẽ được ngắm đồi cỏ tuyết. Tôi háo hức thúc giục cô bạn gái của mình dậy thật sớm lúc 5h để đi ngắm đồi cỏ tuyết ở Đà Lạt.

Từ trung tâm thành phố Đà Lạt, 5h sáng chúng tôi đã di chuyển thẳng con đường đến hồ Suối Vàng, đường đi không khó lắm bởi vì đã có sẳn Google Map trong tay rồi. Chúng tôi từ TP Đà Lạt mộng mơ, đi thẳng đường Nguyễn Văn Cừ, rẻ ra Hai Bà Trưng rồi đến đường Đan Kia. Thực ra đây là đường đi đến đỉnh Langbiang của Đà Lạt nên chúng tôi đi rất nhanh và không sợ bị lạc.

Đường đi đến Hồ Suối Vàng lạnh còn hơn cả chữ lạnh, tay chân tôi run cầm cập, tôi băng qua một con đường dốc cao và dài, những người dân vào buổi sáng đã dậy rất sớm để phun nước cho vườn hoa và vườn rau. Ở nơi đây, người ta trồng rất nhiều hoa và rau, hoa và rau được che chắn dưới những ngôi nhà nhỏ màu trắng trông rất xinh đẹp. Nó giống với Làng hoa Thái Phiên nổi tiếng của Đà Lạt. Khung cảnh này đẹp như mơ, bình yên đến lạ thường. Tôi ngẫm nghĩ một chút, hay là mình chuyển lên đây sống một thời gian cũng được, nếu như vậy thì đời tôi sẽ có rất nhiều rất nhiều trải nghiệm hơn nữa.

Đường đi lên Hồ Suối Vàng tựa như đi qua một miền cổ tích mới, hai bên rừng thông rầm rì, í ới gọi nhau, hai bên đường hoa dã quỳ mọc lai láng. Rừng thông lúc này đã ngã sang vàng, đẹp mộng mơ như những chiếc lá mùa thu. Tôi cùng cô ấy đi qua những đoạn đường đẹp thật đẹp, tôi ước lúc này sẽ được đi cùng người yêu, để nhẹ nhàng cho bàn  tay nhỏ bé của mình vào túi áo ấm anh ấy, để nhắm mắt lại và thưởng thức một Đà Lạt rất nên thơ và lãng mạn. Nhưng chột dạ, mình đang chở con bạn thân của mình, nên thôi ngừng mơ mộng.

Đích đến của chúng tôi là Hồ Suối Vàng, và Hồ Suối Vàng cũng chỉ cách TP Đà Lạt có chưa đầy 10km, vì vậy đi cũng chỉ mất 30 phút mà thôi. Trên đường đi, chúng tôi đi qua một hồ nước màu vàng, chúng tôi cứ thế bị điên đảo với hồ nước này. Cảnh vật lặng yên như tờ, xa xa là ngọn núi cao có mây phủ kín lối, một bức tranh thiên nhiên thơ mộng và hữu tình. Nhìn xung quanh là rừng thông xinh đẹp, chúng tôi chắc chắn phải dừng ngay chỗ này để mà chụp hình và thưởng thức cảnh đẹp rồi. Nhưng thì ra, cái nơi mà chúng tôi đứng yên và chụp hình đó, cái nơi mà chúng tôi bảo là bị lạc vào thiên đường ấy chính là hồ Suối Vàng xinh đẹp.

Tiếng gọi tình yêu của chàng dân tộc dành cho người yêu ở Làng Cù Lần

Chuyện ngày xưa kể lại, Làng Cù Lần được phát hiện bởi một chàng dân tộc, chàng trai tài ba này muốn dành trái tim người con gái mà chàng yêu nên đã đi tìm một nơi thật đẹp để xây một tòa lâu đài cho người con gái ấy. Thế nhưng, cuối cùng, chàng lại tìm được một mãnh đất tuyệt vời, thiên nhiên hữu tình và dừng lại. Cuối cùng, chàng không xây dựng nên một tòa lâu đài, nhưng đã xây dựng nên một ngôi làng nhỏ và đặt tên là làng Cù Lần. Chàng cùng người con gái sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Nghe giống truyện cổ tích ghê gớm, bởi thế mà con đường đi vào Làng Cù Lần nhìn có vẻ cũng cổ tích không kém. Đoạn Làng Cù Lần rất gần với Thung Lũng Suối Vàng, vì vậy mà chúng tôi rẻ rồi đi luôn. Để vào được Làng Cù Lần, bạn tốn phí 40k/ vé cho 1 người. Sau khi mua vé, người bán vé sẽ hướng dẫn bạn lối đi vào Làng Cù Lần.

Là đi bộ đó thôi, cũng là rừng thông đó thôi, cũng là những cảnh vật rất bình dị ở phố núi Đà Lạt, nhưng ôi kìa, đang đi vui vui tự dưng có cây cầu nào dài dài xuất hiện. Thiệt là choáng ngợp, bước lên cây cầu xinh đẹp của người dân tộc cảm giác run sợ, không biết đi qua cầu có gãy giữa đường không. Chiếc cầu đẹp quá, tôi cứ đứng yên một chỗ ở đó để tạo dáng rồi chụp hình.

Đường vào Làng Cù Lần xinh đẹp như một bức tranh, nếu đó là một cô thiếu nữ thì tôi ví nó là cô thiếu nữ xinh đẹp nhất. Trên đầu cô ấy sẽ cài những đóa hoa cẩm Tú Cầu, cô ấy khoác một lớp áo choàng màu xanh ngọc bích, và tấm vải ấy được thêu bằng những ngôi nhà với hình thù hết sức kỳ dị, hình thù ấy chính là nét đẹp trong bản sắc văn hóa dân tộc miền núi.

Thế rồi chúng tôi bị lạc vào tiên cảnh, làng Cù Lần xinh đẹp như một bức tranh xuất hiện, giữa làng là hồ nước màu xanh ngọc bích, đúng chất miền núi. Bao quanh làng là ngọn núi cao cao, tôi chợt nhớ đến những ca từ hết sức ma mị trong bài hát Lặng Yên:

“Ở một nơi xa xôi

Bao quanh là núi đồi

Chuyện tình yêu vẫn cứ cũ như thế, sinh ra là có đôi”

Đến Làng Cù Lần làm sao mà không nhớ đến người trong trái tim mình được, những ca từ của bài hát nào tôi không thể nhớ tên được, nhưng nó ngọt ngào đến nỗi khiến trái tim tôi tan chảy, tôi phải rủ bỏ tất cả để ngồi cạnh khung cửa sổ của ngôi làng đắm chìm vào nó. Tôi và cô ấy cứ ngồi đó, ngồi đó, nghe nhạc, rồi ngước mắt nhìn về phía xa xa, những mảng cỏ xanh rờn, những ngôi làng xinh đẹp, những chiếc cầu be bé đan xếp vào nhau. Bất biến và lặng thinh, cả 2 chúng tôi đều lặng yên trong khung cảnh này, bởi chỉ có lặng yên mới thể hiện được hết cái tình yêu mà chúng tôi dành cho nó.

Làng Cù Lần không những xinh đẹp mà còn đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc, bên trong làng được xây dựng thêm phòng để sách vở của người dân tộc, phòng trưng bày hiện vật, phòng ăn, phòng bếp. Những chiếc cột cao vút lên trời với những nét hoa văn kỳ bí. Chính giữa làng Cù Lần người ta xây dựng một cây cột chống trời. Tôi nghĩ, chắc vào những ngày lễ, người dân trong làng ngày xưa tụ họp về đây để vui chơi, đâm trâu, mổ lợn các kiểu.

Làng này bình dị lắm, tôi đang dạo quanh làng và thầm nghĩ về người mà tôi thương, chắc anh ấy giờ này đang làm việc thật say mê và tôi thì đang đi chơi, à không, tôi đang lạc vào tiên cảnh, tiên cảnh kể về tình yêu to lớn của một chàng trai dân tộc.

Vườn dâu nhỏ ẩn nấp trong Rừng Thông Quán

Lên Đà Lạt, bạn nhất định phải ghé thăm những vườn dâu. Dâu ở Đà Lạt thơm ngon ngọt đến kỳ dịu. Vào buổi trưa, sau khi rời khỏi Làng Cù Lần, tôi và cô bạn đói nhừ. Tôi không muốn ăn trong Làng Cù Lần vì đồ ăn ở đó khá đắt đỏ. Bởi thế mà chúng tôi cứ men theo con đường, đi đến Thung Lũng Suối Vàng thì gặp Rừng Thông Quán.

Chủ của Rừng Thông Quán là 1 cặp vợ chồng người Ninh Bình, họ rất nhiệt tình, mến khách. Tôi và cô bạn ăn một phần gà gồm gà chiên và gà nướng, cộng thêm phần rau và cơm. Chi phí cho buổi trưa là 200,000VNĐ. Ngon tuyệt vời. Chắc có lẽ vì trời quá lạnh, bụng chúng tôi thì quá đói nên cứ thế ăn nhiệt tình.

Rừng Thông Quán thật sự khá thú vị, đây không chỉ là nơi để ăn mà còn là nơi để chiêm ngưỡng cảnh đẹp. Sau khi nghỉ ngơi xong, tôi và cô bạn đi ra phía đằng sau, một mẫu đất rộng cùng một vườn dâu xinh xắn. Dâu được trồng chung với xà lách tươi, màu sắc nhìn sặc sỡ. Tôi lấy một chiếc đĩa nhỏ, hái từng quả nho ngọt lịm, tôi cũng không quên nếm thử nho ở đây như thế nào. Đúng là ngon thật, ở Rừng Thông Quán hình như cái gì cũng ngon thì phải, tôi chưa thấy ở đây có 1 điểm trừ nào trong phong cách phụ vụ và chất lượng dịch vụ ở đây.

Đứng từ vườn rau của Rừng Thông Quán nhìn ra là hồ Suối Vàng với dải nước vàng, những dải thông mọc lên um tùm, bầu trời trong vắt và mọi thứ được sắp xếp theo đúng ý nguyện của tôi.

Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, thiên nhiên của Đà Lạt quả thật đã đem đến cho con người những điều kỳ dịu, mà người lữ khách như tôi muốn rời bỏ nơi này cũng cảm thấy có một chút gì đó nuối tiếc, hối hận.

Ngơ ngác ngắm nhìn đồi cỏ hồng ở Thung Lũng Suối Vàng

Có những người dành cả tuổi thanh xuân chỉ để ngắm đồi cỏ hồng, và tôi là một người như thế. Tôi vô cùng sợ thời gian trôi đi, bởi vậy mà mùa cỏ hồng ở Đà Lạt, tôi phải lên Đà Lạt thật sớm để càng quét nó thôi.

Đồi cỏ hồng ở Đà Lạt vào một chiều nắng nhẹ, chúng tôi di chuyển thật nhanh từ vườn dâu đến bãi cỏ hồng để thỏa sức chiêm ngưỡng vẻ đẹp tự nhiên của đất trời Đà Lạt.

Sở dĩ người ta thích đồi cỏ hồng đến thế vì người ta thích cái cảm giác thuê một chiếc lều nhỏ nhỏ, ngồi bên cạnh rừng thông, ngóng ra xa là Hồ Suối Vàng, thung lũng Suối Vàng và bên cạnh là cỏ hồng mọc chi chít. Cảm giác ngồi trên đỉnh rồi nhìn xuống thấy đồi cỏ hồng, xinh đẹp và long lanh khiến cho tâm hồn con người ta dịu nhẹ, khác xa với cái chốn xô bồ của một thành phố tấp nập.

Tôi thích nhất nơi này chính là cái chiếc xích đu bé bé xinh xinh, chiếc xích đu ấy khiến tôi trở thành một người con gái vô cùng nữ tính, chắc có thể vì thế mà tôi cứ thế ngồi lên xích đu rồi quay quay lắc lắc cho nó chạy nhảy.

Tôi và cô bạn đi dạo khắp đồi cỏ hồng, chúng tôi leo lên cả đỉnh núi bên kia đồi để xem liệu trên đỉnh đồi ấy có cái gì hay hay không. Kỳ thực, một bức tranh hoàn mỹ xuất hiện, toàn cảnh Đà Lạt nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, tôi đứng từ trên cao nhìn xuống, chiêm ngưỡng cái vẻ đẹp nội thành Đà Lạt từ đằng xa. Đà Lạt lúc ấy không lạnh chèo queo nữa, Đà Lạt trở nên dịu dàng, e thẹn hơn bao giờ hết.

Chúng tôi cứ thế, nằm trên bãi cỏ hồng xinh xắn, ngước lên trời và nghĩ về rất nhiều điều xa xăm của cuộc sống. Tại đây, có dịch vụ cho thuê lều để ngủ qua đêm, nhưng chúng tôi không ở lại mà chúng tôi chỉ trải nghiệm cái sự ngọt ngào của đồi cỏ hồng vào lúc ban chiều rồi về thôi. Mà người ta cũng bảo, đến đồi cỏ hồng vào buổi sáng sẽ được nhìn thấy cỏ tuyết, à thì ra cỏ tuyết là cỏ hồng, vào buổi sáng, những giọt sương đọng trên cành cỏ hồng, khiến cho bãi cỏ này có màu trắng xóa, nên người ta gọi là cỏ tuyết, khi mặt trời bắt đầu chuyển nhẹ sang màu đỏ thì cỏ tuyết cũng biến thành cỏ hồng. Thiên nhiên nơi đây quả thực biết đùa con người ta, khiến cho hai đứa con gái có tâm hồn nhạy cảm như chúng tôi cũng phải điên đảo.

Còn tiếp

Lạc trôi về Đà Lạt, ngắm trọn vẹn vẻ đẹp của thành phố sương mù (Phần 2)

Ủng hộ Xu Kiên bằng cách tặng mình một ly cafe hoặc tuỳ tâm các bạn để Xu Kiên duy trì website và có thêm money để đi tiếp các chuyến đi khác nhé!!! Bebe!!

Link ủng hộ: THANKS XU KIÊN

Hoặc mua các sản phẩm khăn truyền thống của Việt Nam và khăn phụ kiện tại đây: Khăn Km0

Để biết thêm thông tin du lịch, hãy cổ vũ tôi bằng cách like page và theo dõi Xu Kiên qua thông tin dưới đây!

Web: www.xukien.com

Instagram: https://www.instagram.com/xuxukien/

Fanpage:https://www.facebook.com/travelblogxukien

Facebook: https://www.facebook.com/kien.huynh.info

Chân thành cám ơn các bạn nhiều!!! Yêu yêu yêu!!!

 

 


Loading Facebook Comments ...