Kinh nghiệm du lịch Mai Châu tự túc 5 ngày 4 đêm

Kinh nghiệm du lịch Mai Châu tự túc,

Dưới cái nắng dịu dàng vào buổi sớm ban mai tại Mai Chau Countryside homestay – Mini Bar & Food, tôi bắt đầu cuộc hành trình phám phá vùng đất Mai Châu Hòa Bình sau khi đã vượt hơn 150km từ Hà Nội. Du lịch Hòa Bình để lại rất nhiều ấn tượng trong lòng tôi, mà ấn tượng nhất vẫn là lần xém chút nữa tôi bỏ mạng tại vùng đất Mai Châu này. Trong bài viết này, tôi sẽ chia sẻ những kinh nghiệm du lịch Mai Châu tự túc của chính bản thân trong 5 ngày 4 đêm du lịch ở Mai Châu, Hòa Bình.

Đèo Thung Khe đẹp như một bức tranh

Tôi từ Hà Nội, di chuyển một mạch theo đại lộ Thăng Long để đến với Hòa Bình. Đường đi không có gì là khó khăn bởi đã được trải nhựa sẳn. Đường rộng thênh thang, tôi di chuyển vào buổi sáng, mùa này lại là mùa lạnh, vì vậy mà sương mù quấn quanh dày đặc.

Tôi không nhớ tôi đã di chuyển qua bao nhiêu con đường, tôi chỉ nhớ là tôi đã nhớ thật lâu, in thật sâu những hình ảnh vô cùng đẹp đẽ ấy. Những cánh rừng nguyên sinh bạc ngàn, rừng vàng biển bạc của Việt Nam vẫn còn, chưa bị khai thác như những cánh rừng mà tôi gặp ở Kon Tum trước đó.

Đẹp nhất trên cung đường QL6 mà tôi đi có lẽ là Đèo Thung Khe, con đèo cao 1000m so với mực nước biển.

Càng di chuyển lên cao, cảm xúc càng tê liệt vì quá lạnh. Theo kinh nghiệm du lịch Mai Châu tự túc, Ở Hà Nội cũng còn nóng lắm, nhưng lên đây rồi cái cảm giác thật sự khó chịu. Dọc bên đường, tôi nhìn thấy rất nhiều đồng bào người Mường. Họ bận trang phục của người Mường, váy đen, áo trắng, có yếm ở giữa và quấn khăn trắng trên đầu. Nhìn những bà cụ, những cô gái của người Mường, tôi thấy sao yêu quá nét đẹp văn hóa của Việt Nam mình.

Đèo Thung Khe cực đẹp, đứng từ trên cao nhìn xuống có thể nhìn thấy thung lũng bao la. Những ngôi nhà của người Mường ở phía dưới thung lũng, buổi sáng, khói bếp nhà ai tỏa khói nghi ngút, khiến cho bức tranh càng đậm chất trữ tình.

Người ta còn biết đến Đèo Thung Khe bằng một cái tên khác là đèo đá trắng, hình như tôi nhớ nó cũng xuất hiện trong một MV ca nhạc nào đó. Ở đây có rất nhiều đá trắng, đá trắng chèn chịt vào nhau, tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.

Đoạn đèo Thung Khe vừa cao, đi đường quanh co uốn lượn. Đèo ở ngoài Bắc không giống đèo ở trong Nam, các khúc cua gấp hơn, độ cao cao hơn và độ nguy hiểm cũng cao hơn. Sổ dốc một lượt, tôi đã bắt đầu chia tay QL6 để về với thị trấn Mai Châu.

Những ngày còn trẻ ở Mai Chau Countryside homestay – Mini Bar & Food

Tôi đã đặt trước homestay để ở, tôi gọi cho homestay khi tôi từ Hà Nội di chuyển đến Hòa Bình. Mai Chau Countryside homestay – Mini Bar & Food là một ngôi nhà sàn của người Thái, dân tộc Thái được chia ra làm 2 hệ, là Thái đen và Thái trắng. Người Thái đen họ bận trang phục áo dài, có yếm chính giữa, váy màu đen và quấn khăn trắng trên đầu. Người Thái trắng họ bận trang phục áo tay ngắn, váy đen, áo có nút ở giữa và quấn khăn nhiều màu trên đầu. Để phân biệt hai hệ Thái này, phải phụ thuộc lớn vào bộ trang phục.

Tôi cực thích ngôi nhà sàn của Mai Chau Countryside Homestay, ngôi nhà sàn với đầy đủ đồ dùng cần thiết để ở. Khác với những lần trước, hôm nay tôi chọn dorm vì muốn sinh hoạt chung với những người khách du lịch khác. Tôi sẽ viết riêng một bài cho Mai Chau Countryside homestay – Mini Bar & Food bởi vì nó quá tuyệt. Bạn có thể tham khảo thêm bài viết Khoảnh khắc đón bình minh ngọt lịm tại Homestay ở Mai Châu Hòa Bình.

Nhộn nhịp chợ Xà Lĩnh, Mai Châu, Hòa Bình

Tôi đến thật may là ngày thứ 7,vì vậy sáng hôm sau tất nhiên sẽ là chủ nhật rồi. Nếu là chủ nhật ở trên miền núi thì sẽ rất đặc biệt vì diễn ra hội chợ phiên của đồng bào dân tộc thiểu số. Thật ra, ở thị trấn Mai Châu cũng có họp chợ, nhưng ở đây không đông đúc và đồng bào ở đây cũng bị lai nhiều. Bởi vậy mà buổi sáng sớm, tôi đi theo QL 6 , vượt 30km để lên đến chợ Xà Lĩnh, hay còn gọi là chợ người Mông, chợ Pà Cò ở Mai Châu.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-tu-tuc (3)
Người Mông ở chợ Xà Lĩnh

Sau khi vượt qua một quảng đường khá dài, đi rất sớm nên những mảng sương còn bám chặt. Đường tôi đi mờ mờ ảo ảo, giống hệt với cái khoảnh khắc lúc tôi đi du lịch ở đèo Violac Kon Tum.

Vượt qua rất nhiều ngôi nhà dân, tôi di chuyển đến chợ Xà Lĩnh. Bây giờ đúng vào lúc họp chợ đông, tôi tất bật mở máy ảnh ra chụp. Trời ạ, có rất nhiều bộ váy xòe đã xúng xính đi chợ. Những bộ váy xòe với những đường viềng màu sắc rực rỡ, các cô gái, các chàng trai, các bà, các mẹ, các ông bố và thậm chí là những em bé miền núi bắt đầu xuống núi. Họ bận rất nhiều bộ váy xinh đẹp và kiêu sa. Tôi cứ như lạc vào thiên đường của gấm vóc, thổ cẩm.

Theo kinh nghiệm du lịch Mai Châu tự túc, Chợ Xà Lĩnh chính là điểm du lịch văn hóa không thể nào bỏ qua được khi bạn đến Mai Châu. Ở đây, tôi thấy rất nhiều gấm vóc, lụa là được bán cho người Mông. Khu chợ ở đây cũng bán rất nhiều đồ ăn, bao gồm cả xúc xích, những món bánh bột chiên giòn, rồi những đồ dùng dành cho người miền núi như rìu, dao, chén, đĩa. Chợ này chủ yếu là chợ quần áo, vì tôi thấy khu bán lợn, bò không đông đúc như chợ ở Đồng Văn, Hà Giang.

Tôi đã đảo đi đảo lại rất nhiều lần, để chụp gọn lại những khoảnh khắc tuyệt dịu của bà con miền núi. Người ta bảo, chợ này sẽ đông vào lúc 6h đến 8h thì hết, nhưng mà sau khi tôi ở tại đây, tôi thấy họ đông đến cả 12h trưa. Tuy nhiên, thời điểm đông nhất vẫn là 7h30-8h. Bởi vậy mà theo kinh nghiệm du lịch Mai Châu tự túc của tôi, bạn nên chọn thời điểm tốt nhất để đi chợ này.

Những ngôi làng không nhớ nỗi tên ở Xà Lĩnh

Ngoài những khu làng gần, tôi đi dạo vào bên trên chợ Xà Lĩnh thấy có nhiều ngôi làng khác. Tôi đi dạo và tìm được những cảnh rất ngọt ngào. Du lịch ở Xà Lĩnh, nên đạp xe đi dọc đến nhiều ngôi làng để khám phá nét đẹp thiên nhiên tiềm ẩn của nó.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-tu-tuc (4)
Em bé chăn dê ở một ngôi làng người Mông

Hang Kia, nào đâu phải cái Hang ở địa danh Kia

Nằm sâu bên trong chợ Xà Lĩnh, tôi nhìn thấy bản chỉ dẫn vào Hang Kia. Những tưởng rằng trong này có 1 cái hang và nó tên là Kia. Tôi chạy xe thẳng ngay vào làng để khám phá. Từ trên đèo nhìn xuống, cảnh vật đẹp lắm. Lại là những ngôi nhà của đồng bào dân tộc Mông. Vào làng Hang Kia, cảnh đẹp như một bức tranh, nhất vẫn là đứng từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy rất nhiều ngọn núi to nhỏ nhấp nhô theo địa hình, nằm lọt thõm bên dưới là ngôi nhà sàn của đồng bào dân tộc Mông. Ở đây, tôi còn nhìn thấy những đồi chè nằm xen kẽ giữa một rừng mận. Mùa này tiếc thật, mận chưa nở, vì vậy chỉ nhìn thấy cây mận chứ không nhìn thấy hoa. Nếu đến đây vào đúng mùa mận, chắc có lẽ là sẽ đảo điên mất thôi.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-tu-tuc (5)
Đồi chè bên trong Hang Kia

Lạc lõng ở thác Tạt Nàng

Đi theo bóng mặt trời đến bất kỳ nơi đâu mà tôi muốn. Tôi di chuyển trên đường về và tự nhiên nhìn thấy một ngôi làng nhỏ bé. Đó hẳn là một điểm du lịch cộng đồng, vì vây mà tôi cũng phi thẳng con ngựa sắt của mình vào trong làng. Dừng chân lại, mua cái card Viettel để nạp năng lượng cho điện thoại.

Tôi: Chú ơi, bán cho con cái card Viettel 20K

Ông chú: Card Viettel giá 22K nhá

Tôi: Làm gì trên đời có cái card Viettel nào giá 20K hả chú?

Ông chú: Tao bán đấy, mày làm gì tao.

WTF, bữa giờ bị chém nhiều rồi nha, chắc có lẽ vì nghe mình giọng nam nên ăn hiếp đây mà. Tôi nói thật là tôi khó có thể hòa hợp được với một vài vùng, vì sau khi nghe giọng nói Nam của tôi ra, người ta lại bắt đầu đội giá tiền của sản phẩm lên như đúng rồi.

Tôi quá bực mình, di chuyển thẳng vào trong làng mà chẳng thèm mua thêm cái gì. Bên trong khu làng Chiềng Yên, xã Phụ Mẫu huyện Vân Hồ. Thật ra, địa danh này nằm ở tỉnh Sơn La chứ không phải ở Mai Châu, nhưng vì khoảng cách của nó rất gần Mai Châu, nên tôi xếp nó vào điểm du lịch nếu bạn muốn đi Mai Châu.

Thế rồi tôi đi thẳng, cứ thẳng bon con đường đó. Đi vào rất sâu, chẳng nhớ là thêm bao nhiêu km nữa, nhưng sức của tôi cũng gần đuối.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-tu-tuc (6)
Thác Tạt Nàng buổi chiều

Chị gần chỗ đó bảo với tôi rằng, thác Tạt Nàng không có đường vô, đường đi thực sự rất khó, nếu tôi muốn đi thì phải lội bộ theo con đường đất.

Đúng thật, chạy xe thẳng vào đường đất, thế rồi tôi nhìn thấy một con suối bắt ngang qua cây cầu. Theo kinh nghiệm đi du lịch Mai Châu của tôi, đường khó đi lắm, tôi dựng xe bên này, rồi quyết định đi bộ vào, nhưng mà cũng sợ bị mất xe, nên vác luôn xe vào bên trong. Thần linh ơi, muốn khóc vì đường đi quá khó. Xe của tôi phải băng qua đoạn đường dài rất dài để đến được đoạn chân thác. Dừng chân nghỉ ngơi chút đã, vì tôi đã đi quá nhiều và vận hết công sức nên không thể nào dắt xe vô sâu thêm nữa. Bực mình, tôi bỏ luôn xe máy ở ngoài, một mình lội bộ vô.

Thật buồn cho công trình được xem như điểm đến du lịch mà không được đầu tư. Thác Tạt Nàng nằm sâu bên trong, muốn vô phải băng qua chiếc cầu đã gãy nát. Và nếu như đi không may mà cầu gãy, thì sẽ bị nước cuốn theo luôn.

Thật ra thì tôi có liều lĩnh đến đến được chân thác. Con đường ấy gian nan vất vả biết nhường nào. Định bụng, chỉ có một mình mình, hay là quay ra. Nhưng mà không được, đã đi thì đi cho tới cùng. Ngọn thác rất dài, để vào bên trong phải leo qua những ghềnh đá đang chảy xiết. Một mình tôi, cố vượt qua những ghềnh đá ấy..Và trời ơi, cuối cùng tôi cũng đã đến được con thác, thác Tạt Nàng.

Đẹp! người ta bảo cái nào càng khó chinh phục thì mới có giá trị, câu nói ấy đúng cho trường hợp này. Một mình tôi, ngước nhìn từ dưới chân thác lên đỉnh thác, có một giải lụa trắng xóa như mái tóc dài của người thiếu nữ, giống hết như mái tóc bạc trắng của Cô Cô trong bộ phim kiếm hiệp Nữ hiệp sĩ tóc trắng mà tôi đã xem vào những ngày còn nhỏ. Đúng là trắng xóa, nước từ trên đỉnh thác, xõa ào xuống như bão lũ, quá ư là nguy hiểm. Tôi ở đó thật lâu, chụp không biết bao nhiêu kiểu ảnh, rồi lại ngồi tiếc hùi hụi, vì sao ngọn thác hùng vĩ, đẹp như thế này mà người ta không đầu tư cho du lịch ở đây. Buồn thay cho một số phận hẩm hiêu.

Thác Gò Lào ở Mai Châu

Con đường càng gian nan, thì kết quả sẽ ngọt lịm, nhưng trên con đường đó, chắc chắn sẽ có rất nhiều nguy hiểm bao vây. Đúng như câu nói đó, tôi đã gặp tai nạn, và xém chút nữa xe cán đi trên đèo sổ xuống giữa Vân Hồ và Mai Châu.

Sự việc ấy khiến tôi hoảng sợ, tay chân run rẫy. Tôi không thể nào chịu đựng nỗi cái cảm giác ấy, vì vậy chui tọt vào quán, mua ngay 1 lon bia hiệu gì cũng không nhớ nỗi, rồi đi thẳng xuống Thác Gò Lào để uống.

kinh-nghiem-di-du-lich-mai-chau(7)
Thác Gò Lào ở Mai Châu

Tôi định bỏ qua thác Gò Lào, nhưng vì cái cảm giác run rẫy vì vụ tai nạn lúc nãy, khiến tôi không thể nào cam chịu được. Lần đầu tiên tôi sợ chết trong suốt cuộc hành trình xuyên Việt 1 năm. Tôi mua ngay bia, sau đó đi thẳng vào thác. Di chuyển thẳng xuống thác, và uống một hơi hết luôn lon bia để quên đi cái cảm giác thật hãi hùng lúc nãy.

Tay chân tôi đã nhuốm máu, tôi đau đến chết, rồi rửa sạch toàn bộ quần áo đã bị vấy bấn, rửa luôn cái vết thương đã bong tróc thịt ra khỏi người. Nhìn kinh tởm thật, lần đầu tiên, tôi thấy thân người tôi nó tàn tạ như thế.

Nhìn ngọn thác Gò Lào hùng vĩ, chảy xiết từ trên đỉnh xuống, tôi cũng gào thét giữa ngọn thác vì đau quá. Tôi đau vì vết thương chạm vào nước, tôi đau vì cái cảm giác lúc nãy vẫn cồn cào trong người. Thế rồi tôi cứ như con hỗ, gầm rí giữa những ngọn thác trắng xóa, đổ ào ạt xuống.

Cái cảm xúc ở Gò Lào khó quên lắm, nó in tận sâu trong tâm trí của tôi từ lúc tôi đến. Đi du lịch ở Mai Châu, theo kinh nghiệm du lịch phượt Mai Châu, đừng quên đến thác Gò Lào để cảm nhận được ngọn thác hùng vĩ đổ thẳng ra sông Đà, một con sông đã xuất hiện trong cả thơ, văn của các nhà văn nổi tiếng.

Người lái đò sông Đà ở sông Đà

Có ai còn nhớ bài văn người lái đò sông Đà của chú Nguyễn Tuân không? Tôi thì tôi nhớ mồn một vì cái sự hùng vĩ của nó. Nhưng tôi cũng nhớ mồn một, vì nó chính là bài văn xuất hiện trong kỳ thi đại học của tôi vào những năm 2010.

Tôi di chuyển lên khỏi con thác Gò Lào, rồi không nhớ rõ được gì, nhưng chỉ muốn đi lang thang tiếp. Bởi vậy mà tôi di chuyển từ đoạn đường đó, đi thẳng vào bản.

Tôi nhìn phía trước thấy rất nhiều rừng tre trúc, bên phải là nhà, bên trái chính là con sông Đà đang uốn lượn theo dòng nước. Đến nơi đây rồi, tôi mới tận mắt chứng kiến những điều tuyệt vời mà thiên nhiên ban tặng.

kinh-nghiem-di-du-lich-mai-chau(8)
Sông Đà đẹp như một bức tranh trữ tình

Chú Nguyễn Tuân đã từng bảo:

"Đá ở đây ngàn năm vẫn mai phục hết trong dòng sông, hình như mỗi lần có chiếc thuyền nào xuất hiện ở quãng ầm ầm mà quạnh hiu này, mỗi lần có chiếc nào nhô vào đường ngoặt sông là một số hòn bèn nhổm cả dậy để vồ lấy thuyền. Mặt hòn đá nào trông cũng ngỗ ngược, hòn nào cũng nhăn nhúm méo mó hơn cả cái mặt nước chỗ này Sông Đà đã giao việc cho mỗi hòn. Mới thấy rằng đây là nó bày thạch trận trên sông. Đám tảng hòn chia làm ba hàng chặn ngang trên sông đòi ăn chết cái thuyền, một cái thuyền đơn độc không còn biết lùi đi đâu để tránh một cuộc giáp lá cà có đá dàn trận địa sẵn…

Chú ấy nói đúng hết, đúng với những gì mà tôi đang nhìn thấy tận mắt. Nước ở đây xanh vắt, những cánh rừng nguyên sinh bao la, những dãy núi cao ngất đang ôm trọn lấy dòng sông Đà thơ mộng. Chú Nguyễn Tuân đã từng khắc họa hình ảnh người lái đò Sông Đà vượt sông Đà như thế nào, thì ngay bây giờ tôi đã tận mắt chứng kiến cái cảnh vật đó như vậy. Khác một điều, sống ở thời khác nhau, bây giờ ở đây người ta đã bắt đầu làm dịch vụ, có dịch vụ đi thuyền dạo quanh sông Đà. Tôi rất thích cái cảm xúc ấy, nhưng thời gian và kinh phí không cho phép, nên không ở lại được lâu.

Những hình ảnh của dòng sông Đà thơ mộng cứ in thật sâu vào tâm trí của tôi, đi dọc đi dọc một cách thơ thẫn đến thẫn người. Nhìn những đàn dê đang gặm cỏ lúc chiều tà, tôi biết sắp phải về rồi. Tam biệt Gò Lào.

Xăm Khòe, Mai Hịch những ngày sắp giáng sinh

Tôi đã làm cuộc hành trình đi theo QL 15 để xem có gì mới lạ ở cái đất Mai Châu này không. Bởi vậy mà sáng sớm, tôi dậy rất sớm, rồi một mình một ngựa phi thẳng theo những đám sương mù. QL15 là đường giao thông giữa Mai Châu với Pù Luông Thanh Hóa, một địa danh mà nếu bất cứ ai đi du lịch cũng không thể nào bỏ qua được.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-2-ngay-1-dem (11)
Thác nước ở Xăm Khòe, Mai Hịch

kinh-nghiem-di-du-lich-mai-chau(10)
Một đoạn nhỏ ở Mai Hịch

Tôi đi theo QL15 rồi rẻ theo ĐT 439 để rẻ vào Xăm Khòe và Mai Hịch.Đây là một thung lũng, một xã nhỏ nằm trong huyện Mai Châu. Ở đây, tôi nhìn thấy những cánh đồng lúa đã trọc, chắc có lẽ, tôi đã chậm mất rồi, họ đã gặt lúa tự bao giờ, vì vậy mà cảnh bây giờ không còn đẹp như những gì mà tôi thấy trên hình. Xăm Khòe Mai Hịch cũng là địa điểm du lịch đáng đi, bởi vậy trong này cũng có rất nhiều nhà làm homestay cho khách du lịch ở. Người đi du lịch đến đây toàn là khách Tây bởi họ ưa đi bộ trải nghiệm, thứ tôi thấy đẹp nhất ở đây chính là những đập nước, những cây cầu treo giống hệt với Kon Tum, và những cánh đồng lúa.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-2-ngay-1-dem (12)
Sông Mã, đoạn đi hướng QL15C

Nghề làm đũa tre ở Quan Hóa

Pù Luông là một địa danh chỉ có ở Thanh Hóa, nhưng nó sẽ nằm trong lịch trình du lịch ở Mai Châu bởi vì nó chỉ cách Mai Châu có 2 tiếng đồng hồ chạy xe máy. Tôi di chuyển theo QL15, rồi đi theo đường QL15C hay đường DT521C(Đây là tên do địa phương đặt, còn nhìn trên bản đồ Google Maps sẽ thấy họ ghi QL15C). Tôi nhớ, tôi đã đi qua rất nhiều ngôi làng, trong những ngôi làng có các bản nhỏ, bản tôi ấn tượng nhất vẫn là Bản Hang ở Quan Hóa. Núi non trùng trùng điệp điệp, nhìn từ trên cao nhìn xuống thấy ngây ngất lắm, những ngôi nhà sàn sang sát nhau, tạo thành một điểm nhấn văn hóa đã con mắt người nhìn. Tuyệt dịu, vùng quê Thanh Hóa yên bình thanh tịnh, ở đây có rất nhiều tre nứa, vì vậy dân ở đây họ làm luôn nghề làm đũa tre. Cái nôi của đũa tre là nằm ở trong này, vì vậy mà đi đâu cũng thấy người ta chặt tre để làm đũa.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-2-ngay-1-dem (13)
Làng ở Quán Hóa

Đường về Pù Luông xa xôi cách trở, con đường QL15C đi mệt nghỉ, những đoạn cua gấp, những đoạn thắng phanh gấp, bên phải là núi, bên trái là vực thẳm, nhìn xuống hun hút như chính lòng của những con người lạnh lùng. Đỉnh núi Pù Luông khiến cho bất cứ thực khách nào cũng phải sợ hãi, núi non dựng thành vách, cao lên tít tận trời mây, những dãy núi hùng vĩ, cứ thế theo đuổi tôi đến địa danh Pù Luông Thanh Hóa.

Đón giáng sinh ở Pù Luông, Thanh Hóa

Pù Luông, theo tiếng Thái có nghĩa là những đỉnh núi cao nhất. Đến Pù Luông, Thanh Hóa tôi gần như đã chết ngất với những đỉnh núi cao đến ngợp người. Đã trải qua một quảng đường rất dài, cuối cùng tôi cũng đến được huyện Bá Thước của Thanh Hóa, nơi được gọi là Pù Luông, Thanh Hóa.

Tôi check in ngay homestay Thơ Hà, một homestay cực dễ thương của người Thái nằm trên đỉnh núi Pù Luông. Tôi vì quá ấn tượng với homestay này nên đã viết riêng một bài cho homestay Thơ Hà. Bạn có thể xem tiếp bài viết Có một ngôi nhà sàn nhỏ mang tên homestay ở Pù Luông Thơ Hà nằm trên đỉnh núi Pù Luông.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-2-ngay-1-dem (14)
Ruộng bậc thang ở Pù Luông

Sau khi check in homestay xong, tôi bắt đầu khám phá mãnh đất Pù Luông. Những gì ấn tượng nhất trong lòng tôi đó chính là những cánh đồng ruộng bậc thang mênh mông bát ngát, nằm quyện chặt dưới những đỉnh núi cao đến cổng trời. Núi non trùng trùng điệp điệp, thăm thẳm lòng người, núi khiến con người ta như muốn ngạt thở. Ruộng bậc thang đang trong mùa nước đổ, chiều tà, đổ một ánh vàng, khiến cho cả cánh đồng ruộng bậc thang thêm mặn mà và thơ mộng. Đẹp lắm, thương lắm mãnh đất Pù Luông.

Rồi tôi cũng như bao người khách du lịch khác, chạy xe vòng hết qua những hang cùng ngõ hẻm, đi vào cả Pù Luông Retreat, rồi bắn xe vào những ngôi làng sâu bên trong. Những cánh đồng ruộng bậc thang cao ngây ngất, tôi nhẹ nhàng ngắt những đóa hoa dại bên đường, rồi chạm nhẹ vào những đọt lúa còn mơn mởn đâu đó. Pù Luông trong lòng tôi, đẹp không chỉ là bộ áo truyền thống của người con gái Thái, Pù Luông đẹp là vì cảnh sắc thiên nhiên quá tuyệt vời.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-2-ngay-1-dem (15)
Nhà của người Thái ở Pù Luông

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-2-ngay-1-dem (16)
Người Thái trong homestay Thơ Hà

Một thoáng Hang Chiều

Thị trấn Mai Châu sẽ là địa điểm cuối cùng mà tôi di chuyển trên mãnh đất Hòa Bình. Chiều nay, sau khi đảo qua đảo lại, tôi nhìn thấy Hang Chiều. Đó là một địa danh nằm ở Thị trấn Mai Châu, nó nằm sâu bên trong. Tôi dựng xe và bắt đầu mua vé. Giá vé vào Hang Chiều là 10,000đ, còn giá gởi xe cắt cổ con người ta cũng bằng với giá vé.

Để lên được Hang Chiều, tôi đã đi đến 1200 bậc tam cấp, di chuyển mệt đến gần chết, đến giữa lưng cấp nhìn xuống thấy cả thị trấn Mai Châu nằm lọt thõm trong lòng núi. Lại tiếp tục di chuyển, đuối sức nhưng không được bỏ cuộc.

Tôi đi đến miệng Hang Chiều, đảo một vòng ở ngoài, chờ người đến rồi đi tiếp. Bên ngoài hang là cây Xà Phùng, đây là cây cổ thụ rất to, đứng ngay trước miệng hang, nhìn giống người canh gác hang. Mùa tôi lên, tôi thấy những chiếc lá đã bắt đầu rơi rụng từ trên cao xuống, tính chờ người vào để đi tiếp, nhưng chờ mãi chả thấy ai vào, nên mạng phép vào một mình luôn.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-tu-tuc (1)
Hang Chiều là hang động lớn vời nhiều nham thạch tạo hình đẹp

Cái cảm giác bên trong lạnh đến xương sống, bên ngoài ấm áp, nhưng vào bên trong không khí rất lạnh. Tôi nhìn thấy những mãnh nham thạch từ hàng ngàn năm tuổi, những mãnh nham thạch đã tạo hình thành những ông bụt, những con khổng long chúa hàng ngàn năm tuổi. Tôi vào đó một mình, vào giấc gần chiều, nên cảm giác u ám đến ngợp người. Nói chung là sợ, nhưng mà cảm thấy thật tuyệt.

Đây là một nơi đáng để khám phá ở mãnh đất Mai Châu này, nhìn từ dưới chân hang, nhìn lên thấy một lỗ hỗng được khoét từ bao đời nay rồi. Tôi chợt nhớ đến những hang động ở Hà Tiên mà tôi đã đi trong chuyến hành trình xuyên miền Tây của mình. Đó là cảm giác vừa sợ, vừa run, nhưng trên cả tuyệt vời.

Làng dệt thổ cẩm ở Mai Châu

Một chiều nọ, tôi đảo xe máy một vòng đi khắp thị trấn Mai Châu. Tôi lục sùng được bản Văn, bản của người Thái với những chiếc khăn thổ cẩm tuyệt đẹp. Tôi đã nhìn thấy những chiếc khăn tuyệt vời này, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy khung cưởi, kim, chỉ của người Thái. Họ đang dệt khăn bằng tay, vì vậy tôi cũng rón rén vào để làm chung. Tôi thích cái nét văn hóa tuyệt đẹp ở nơi này, một chiều, tôi tạc vào 1 khu dệt thổ cẩm, có cụ già hơn 70 tuổi đang dệt, bà hỏi tôi có muốn dệt thử không, tôi bắt đầu dệt.

Tự tay mình, dệt nên chiếc khăn cảm xúc nó rất tuyệt. Khăn thổ cẩm của người Thái ở Bản Văn rất đẹp, nếu không muốn gọi là xuất sắc. Bên trong khu làng bản Văn, những nhà dệt thổ cẩm rất nhiều, họ bán đồ lưu niệm và khăn cho khách du lịch.

kinh-nghiem-du-lich-mai-chau-tu-tuc (2)
Làng dệt thổ cẩm ở bản Văn Mai Châu

Tôi mua 2 chiếc khăn mang về làm quà, rồi từ biệt ngôi nhà nhỏ bé ấy. Những điều có ở đó, tôi cảm thấy rất khó mà quên được, bởi vậy mà tôi mới làm 1 video riêng để kể về khu làng dệt thổ cẩm này, nếu bạn muốn xem có thể click vào nó nhé.

VIDEO LÀNG DỆT THỔ CẨM Ở MAI CHÂU

Những ngày còn trẻ, khi tôi đang làm cuộc hành trình đến vùng đất Mai Châu Hòa Bình, tôi nhìn thấy rất nhiều điều tuyệt dịu. Ở đây tổng 5 ngày, đã đi, đã trải nghiệm và cảm nhận nhiều về con người ở nơi đây. Nhiều người hỏi kinh nghiệm du lịch Mai Châu 2 ngày 1 đêm, nhưng theo tôi thời gian đó chưa đủ để cảm nhận được những gì đẹp nhất ở Mai Châu. Buổi sáng sớm, tôi dậy thật sớm để đón bình minh ở căn nhà sàn tôi đang ở, ánh mặt trời lên cao dần, rồi tỏa ra thứ ánh nắng dung dị đến ngọt ngào. Chặng đường lại tiếp tục bắt đầu, liên tục di chuyển về phía trước đến cuối cuộc hành trình. Hi vọng sẽ gặp được nhiều may mắn trên con đường ấy!

Loading Facebook Comments ...