Ăn tết cùng người Mông ở miền núi có gì là sai?

Nếu ai đó hỏi tôi rằng, vì sao đi du lịch mà phải cơ cực như vậy, sao không lựa chọn những nơi sang chảnh để check in mà phải vào tận vùng sâu vùng xa, nơi còn chả có cả điện, đường đi thì lầy lội mà gian truân vô cùng. Câu trả lời của tôi nó đơn giản lắm, bởi vì tôi cũng đã từng nghèo giống hệt họ

Tôi còn nhớ, thời sinh viên tôi thèm được về quê ăn tết vô cùng, thế nhưng, trong suốt 4 năm đại học, tôi còn chả có tiền được về quê ăn tết. Tôi phải dùng từ thèm, bởi vì ngay cả trong giấc mơ tôi cũng thấy mình chạy bộ về quê ăn tết.

Bởi vì đồng cảnh ngộ, bởi vì có thể nghe nhìn, cảm nhận được nỗi đau, nỗi buồn của người ta, nên tôi mới chọn lựa những cái tương tự để mà trải nghiệm.

Cái tết của người Mông, cái nơi người ta gọi là khỉ ho cò gáy, cái nơi mà có lẽ những cô gái Sài Thành và Hà Thành sống quen trong sự giàu sang, tiện nghi và đôi khi có chút suy nghĩ lệch lạc sẽ bảo cái đồ “dân tộc”, cái đồ “đẻ nhiều”, cái đồ “đen như mọi”, đằng sau những cái từ miệt thị những người dân ở vùng núi, bạn có biết họ chính là con người thật thà nhất thế gian không?

Xem thêm: TOP 7 điều cực kỳ thú vị khi ăn TẾT ở vùng cao mà bạn chưa hề biết!

Xem thêm: Những quy định khắc khe trong lễ cấp sắc của người Dao đỏ

Xem thêm: Đám cưới của người Dao đỏ diễn ra như thế nào?

VIDEO ĂN TẾT CÙNG NGƯỜI MÔNG Ở TÀ SỐ

Tết ở Bản Tà Số – Cái tết ấm áp tình người

Tôi về bản Tà Số khi mặt trời bắt đầu ló dạng, cái nắng của Mộc Châu soi bóng tôi trên suốt chặng đường dài. Tôi đi đến đèo Mộc Châu, phải quẩn quanh không biết bao nhiêu lần mới tìm được lối đi.

Đường thì tráng xi măng từ đầu bản, đường đi càng lên cao lại càng nguy hiểm. Tôi còn nhớ, lúc tôi xuống núi tôi phải đi số 1 và bóp phanh lia lịa, nhưng tôi cũng toát cả mồ hôi vì mình vẫn còn nguyên vẹn.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (1)
Đường đi lên bản Tà Số

Mùa xuân trên miền biên giới, tôi chạy tới bản Tà Số 2 đã nhìn thấy ngay những hình ảnh thân quen, những em bé đang chạy tung tăng ngoài đường. Khoan, dừng một chút để ghi lại ngay những khoảnh khắc ngọt ngào này lại và rồi rút trong túi ra những thanh kẹo cho sắp nhỏ nó vui.

Đón tôi là vợ chồng anh Dua, người Mông ở bản Tà Số. Thật ra, tôi chỉ mới gặp anh Dua có 1 lần vì anh ấy làm lái xe cho công trình nhà chị Dung – Chủ Homestay Bản Mòn. Lý do tôi dám đi lên đây cũng là vì có sự quen biết.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (5)
Vợ chồng anh Dua

Người Mông, họ mời tôi vào nhà, rót chén trà ấm và bắt đầu cuộc trò chuyện.

A Dua: Em ở đây khoảng mấy ngày?

Tôi: Dạ em chưa biết nữa, ở mấy ngày là được anh ạ?

A Dua: Thường mùng 1, 2, 3 thì người ta đi chúc tết, và ngày 4, 5 bắt đầu người ta đi chơi, ngập sân vận động bản, em có thể đến đó chụp hình và quay phim.

Tôi: Dạ, vậy em sẽ ở đến khi chụp được cái cần chụp ạ.

Vợ chồng anh Dua là người cực kỳ tốt bụng, hai người lấy nhau từ lúc họ chỉ 15 tuổi. Đến năm anh 27 tuổi đã có 2 đứa con, 1 trai và 1 gái.

Nhà anh cũng chật, vì vậy anh bố trí cho tôi ngủ ở nhà gia đình bố mẹ của anh. Tôi được ngủ trên gác của người Mông.

Và thế là họ đã làm 1 mâm cơm ấm ấp để mời tôi. Tôi ngó trong bữa cơm có rất nhiều món, trong đó có món thịt chuột khiến tôi giật cả mình. Một anh nói đùa với tôi rằng, chuột này là rải thuốc cho nó ăn, nó chết rồi mới bắt được nó đó. Rượu ngô thì người ta gọi là rượu ngu….Trời ơi, người đâu mà dễ thương đến thế là cùng, và thế là chúng tôi cười nói rôm rả cả 1 bữa tối.

Anh Dua cầm chiếc chân gà và suy nghĩ về tương lai của gia đình mình phía trước. Người Mông có tục xem chân gà, nếu như chân gà quá hở sẽ không tốt cho gia đình, nếu như đôi chân gà cúp lại thì gia đình sẽ làm ăn may mắn.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (2)
Đôi chân gà người Mông

Tôi rất cảm động, khi nghe anh bảo, anh chả biết gì về tôi, nhưng được chị Dung giới thiệu nên anh mới mời tôi lên ăn tết. Tôi thật là vinh dự vì có thể, rất ít người viết được mời lên bản Mông ăn tết. Cái đêm đó diễn ra rất ấm áp, chúng tôi mời nhau những chén rượu ngô men lá, kể cho nhau những câu chuyện đời.

Tôi mệt, nên xin phép ra về để nghỉ ngơi. Từ ngôi nhà của cha mẹ anh Dua, tôi nhìn thấy một nhóm thanh niên trai trẻ của bản đang tập luyện những bài hát. Bài hát gì tôi chả nhớ tên, vì tôi không biết tiếng Mông, nhưng giai điệu cực kỳ hay, nên tôi đã mang cả máy ảnh sang bên đó để chụp và quay lại.

Mùa này, thanh niên họ “làm ăn” nghiêm túc ghê. Họ tập luyện say sưa, những bước nhảy nhuần nhuyễn để chuẩn bị cho buổi trình diễn vào ngày mùng 4. Tôi mê cái điệu múa ấy, và mê cả cái giai điệu ngọt ngào của bài hát. Có một vài thanh niên đã uống say cũng nhảy xỏm vào trong đó để múa, tôi nhìn mà cười đau cả bụng.

Sáng mồng 1 ở nhà người Mông

Mồng 1 tết, tôi thức dậy thật sớm, thay đồ Mông và bắt đầu đi chúc tết. Tôi và anh Dua cùng đến nhà của anh Tình, hình như anh ấy tên Tình thì phải, tôi cũng không nghe rõ. Bởi vì tôi khá ấn tượng với anh ấy, nên mồng 1 lại di chuyển thẳng vào nhà anh ấy ăn mừng.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (8)
Cả nhà cùng chúc tết

Dưới bếp, những người Thái, người Mông đang thái gà, thái thịt heo. Nhìn chén tiết canh lợn tôi ớn cả hơi, những tưởng cái đó để cho chó ăn, ai dè sau khi lên mâm cơm, tôi giật mình vì đó là thức ăn mà tôi phải nuốt vào bụng. Mới đầu sợ ăn, sợ chết, nhưng sau nhắm mắt ăn mới biết nó ngon đến nhường nào.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (3)
Món tiết canh lợn của người Mông

Mâm cơm mùng 1 của gia đình người Mông cũng rất thịnh soạn. Họ đặt tất cả thức ăn vào lá chuối, không bỏ vào đĩa như người Kinh. Trong 1 mâm cơm, họ có đầy đủ những món ăn: thịt chuột, thịt heo, thịt gà, tiết canh lợn, bánh dày. Chúng tôi ăn bằng chén, đũa, uống những chén rượu ngô men lá như mọi hôm. Mồng 1, người ta đến nhà mọi người rất đông, cùng chúc cho nhau những câu chúc làm ăn phát tài, mọi thứ đều thành đạt. Tôi cũng như vậy, hãy nói những lời lịch sự vào ngày mồng 1, vì nó sẽ theo gia chủ đến suốt 1 năm ròng.

Tôi nhớ, cả ngày hôm đó tôi đã đi theo anh Dua, vào từng ngôi nhà để chúc tết. Nhìn thấy tôi, tất cả những người dân ở đây đều mừng rỡ.

Giật mình vì những ngôi nhà không có điện

Đến 8h tối, chúng tôi còn 1 vài ngôi nhà chưa chúc, bởi vậy mà tôi theo vợ chồng anh Dua lại tiếp tục cuộc hành trình. Ở miền núi, nếu mà phóng theo xe của người Mông là chuyện không tưởng, bởi vì họ lái xe rất cừ, đi rất nhanh và cũng có thể nói là phóng nhanh như điên vậy.

Tôi đi phía sau họ, tôi lái chiếc xe cà tàng của mình, chạy theo họ cắm đầu. Nhìn cô vợ phía đằng sau buồn cười muốn chết,trời thì lạnh đến thấu xương, cô ôm chồng cứng ngắt, mà cô quá nhỏ còn chồng thì quá lớn vì vậy nhìn cứ như con ếch đang đeo cặp.

Phóng xe rất lâu, khoảng hơn 10km, tôi đã vào ngay trong bản Tà Số 1 trong núi. Tôi rợn người vì cái không gian ở nơi này. Đường đi thì lầy lội, tôi trượt một cái té lăn ra đường. Anh Dua dẫn tôi vào tận sâu trong nhà, nhà này làm tôi giật cả mình vì không có cả điện. Dưới cái ánh đèn lu mờ, tôi nhìn thấy trẻ em nhà này đã ngủ ngon giấc, người lớn thì đã say be bét nên cũng đã ngủ, những chai rượu ngô màu xanh nằm la liệt ra ngoài bàn. Người chủ quá say, vì vậy mà chúng tôi cũng chỉ nói vài lời rồi ra về.

Rồi chúng tôi lại tiếp tục di chuyển vào rất ngôi nhà khác nữa, cũng tương tự như vậy, nhà lại không có điện.

11h đêm, trời đã lạnh thấu xương, tôi theo anh Dua cùng vợ anh ấy đi về. Màn sương bắt đầu quấn quanh dày đặc, tôi lạnh cứng cả tay đến nỗi không lái được xe. Chị vợ phải chạy dùm xe và đèo tôi về. Trên đường về, tôi thấy những người phụ nữ Mông soi đèn trong từng góc đường, chuồng heo, và nói với nhau những điều khó hiểu, tôi không hiểu họ nói gì bằng hỏi chị vợ của anh Dua, thế rồi cô bảo với tôi rằng, những người phụ nữ ấy đang đi tìm chồng. À, hóa ra ngày tết các ông chồng người Mông uống quá chén, say be bét đến nỗi quên cả đường về.

Phụ nữ Mông là những người phụ nữ trung thành tuyệt đối, nếu đã có duyên lên các vùng núi cao bạn sẽ nhìn thấy những hình ảnh thân quen, chồng uống rượu say la liệt ngoài đường, vợ ngồi chờ chồng tỉnh rồi mới đi tiếp. Phụ nữ Mông ăn mặc giản dị, nhưng tấm lòng thì chân thực và chung thủy vô cùng.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (6)
Phụ nữ Mông bên bếp lửa hồng

Lê lết trên con đường về, lạnh đến chết người, sương bu bám lên đôi lông mi dài như con mèo con của tôi, khẻ nhắm mắt, vuốt sương mù ra khỏi mắt, chợt nhớ về 1 ngày ăn tết Mông ý nghĩa.

tet-mong (2)
Những em bé trên miền núi

Những ngày sau đó, tôi tự cầm máy đi quay, đi chụp, lại nhìn thấy những em bé người Mông dễ thương đang tập trung lại sân vận động chơi đánh pao, tù lu, rồi chơi đá bóng…Những trò chơi mang nét đẹp văn hóa truyền thống.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (11)
Trò tù lu ở miền núi

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (7)
Những em bé người Mông

Tà Số là bản của người Mông ở xã Chiềng Hắc huyện Mộc Châu tỉnh Sơn La. Nếu chịu khó di chuyển vào sâu bên trong núi, bạn sẽ thấy những con đường lầy lội xuất hiện. Người ở đây nghèo lắm, nhưng cái lòng của họ thì thật vô cùng.

tet-cua-nguoi-mong-o-moc-chau (9)
Những con đường khó đi ở Tà Số

tet-mong (1)
Một con đường nhỏ ở Tà Số

Mùa tết, tôi cùng người bạn của mình đi xe qua những con đường đẹp nhất của Tà Số. Anh ấy hỏi tôi, em có biết anh thích nhất là gì ở đây không? Tôi đáp rất nhiều câu, trong đó có 1 câu anh ấy bảo tôi nói đúng, đó chính là những chiếc váy nhiều sắc màu của người Mông!

Rồi tôi nhìn ra xa và chợt nghĩ, họ nghèo nhưng cái lòng của họ nó ấm đến thế, thế tôi đi lên núi ăn tết cùng người đồng bào thì có gì là sai!

Xem thêm: Khăn rằn Nam Bộ

Xem thêm: Khăn thổ cẩm Tây Bắc

Loading Facebook Comments ...